Từ cành đào gỗ xem đến máu đầu lưỡi, bên kia Triệu Đình Nghiệp rốt cuộc cũng rảnh rang.
Yên Toàn vội vàng đặt sách xuống, cầm bức "Bách Thọ Đồ" đi tới.
Kỳ Ca Nhi ngồi không yên, uống cạn một hơi nước sấm chua, liền cầm con bướm bắt được buổi sáng đi tìm Trân Tỷ Nhi.
Yên Toàn biết, hắn chắc chắn đã nghe tin Tam Biểu Tẩu rời đi, muốn đi dỗ Trân Tỷ Nhi vui.
Nhớ lại chuyện tối hôm qua, Yên Toàn lại nhớ tới quỷ nhi chui vào bụng Diệp Di Nương.
Cho đến giờ, vẫn chưa nghe thấy có gì bất ổn, có lẽ là nàng lo xa quá thôi.
Yên Toàn thầm nghĩ ngợi trong lòng, tay cùng Hoa Dung mở bức "Bách Thọ Đồ" ra, để Triệu Đình Nghiệp xem xét kỹ.
Tống Thanh Dương bước vào cửa, liền thấy hai người họ đứng song song bên cạnh bàn sách.
Triệu Đình Nghiệp đang khen ngợi Yên Toàn, Yên Toàn mỉm cười, hai người trai tài gái sắc, nhìn thật xứng đôi vừa lứa.
Phát hiện Tống Thanh Dương bước vào, hai người buông bức "Bách Thọ Đồ" trong tay xuống, tiến lên thi lễ.
Tống Thanh Dương trên mặt nở nụ cười, nói không cần đa lễ, nhưng bàn tay sau lưng đã nắm chặt thành quyền.
Sau cuộc trò chuyện tối hôm qua, hắn vốn tưởng chuyện của Dương Kế Nguyệt đã cảnh tỉnh được Yên Toàn, nào ngờ chưa đầy một ngày, nàng lại sốt sắng tìm cớ đem nước sấm chua tới cho hắn.
May mà hắn đã sắp xếp người theo dõi bên Triệu Đình Nghiệp, có thể kịp thời đến ngắt cuộc hẹn hò trộm của họ, không thì hôm nay sợ rằng trên tóc nàng lại dính phải thứ đồ bẩn thỉu của đàn ông một lần nữa.
"Toàn Nhi muội muội cùng Triệu tiên sinh đang làm gì thế?"
Tống Thanh Dương cố ý hỏi.
"Mấy hôm nữa là thọ thần của Di mẫu, ta định tự tay viết một bức 'Bách Thọ Đồ' làm thọ lễ, sợ viết không tốt, nên tới nhờ Triệu tiên sinh giúp xem qua."
Yên Toàn vừa trả lời vừa dẫn Tống Thanh Dương về phía bàn, "Đại biểu ca đến vừa hay, giúp ta cùng xem qua một chút đi."
Tống Thanh Dương là một võ phu, không so được với Triệu Đình Nghiệp học thức uyên bác, nhưng xem chữ thì vẫn biết.
Nhìn qua bức "Bách Thọ Đồ", lại nhìn qua mấy chữ Triệu Đình Nghiệp dạy Kỳ Ca Nhi viết bên cạnh, thấy chữ của hai người tương tự nhau, nụ cười trên mặt hắn khựng lại một chút.
Ngàn người ngàn chữ, cho dù là lâm mô chữ của cùng một danh gia cũng sẽ có khác biệt rất lớn, thế mà chữ của hai người họ lại chẳng khác là mấy, thoạt nhìn còn tưởng là cùng một người viết.
Trong lòng Tống Thanh Dương, điều này không nghi ngờ gì nữa lại thêm một bằng chứng cho mối tình vụng trộm của họ.
Khi nhìn lại Triệu Đình Nghiệp, sát khí trong mắt hắn suýt nữa thì không giấu nổi. "Viết rất tốt, nhưng ta cảm thấy vẫn chưa đủ hay.
Chữ của nàng tiêu dật dư thừa, nhưng đạo lực lại không đủ, hơi có vẻ khinh phù! 'Bách Thọ Đồ' dùng để chúc thọ, cần phải trang trọng túc mục, thể chính thế viên."
Tống Thanh Dương trong lời nói có ý, cố ý nhấn mạnh hai chữ "khinh phù".
Thế vẫn chưa đủ, hắn cầm bút viết nặng nề hai chữ "Khinh Phù" lên giấy, ngay bên cạnh chữ của Triệu Đình Nghiệp.
Chữ của Tống Thanh Dương không tính là hay, nhưng cái đạo lực ấy thì người thường khó sánh bằng.
Lúc này lại đang nóng giận, nộ khí thông qua mực bút tỏa ra, hai chữ "khinh phù" viết ra thiết họa ngân câu, nhập mộc tam phân.
Chữ của Triệu Đình Nghiệp so với chữ hắn, hoàn toàn bị áp đảo.
Yên Toàn không biết Tống Thanh Dương hiểu lầm quan hệ giữa nàng và Triệu Đình Nghiệp, thật sự cho rằng Tống Thanh Dương đang nghiêm túc góp ý, nhìn chữ hắn còn vô cùng kinh hỉ: "Ta không ngờ Đại biểu ca lại nghiên cứu về thư pháp.
Biểu ca viết thêm mấy chữ nữa đi, ta chọn mấy chữ đem đi trang bồi, treo trong phòng."
Thấy Yên Toàn không những không hổ thẹn với hai chữ "khinh phù" mà còn cười, trong lòng Tống Thanh Dương như bị hắt một gáo nước lạnh, tức nghẹn vô cùng, cũng không biết nàng thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu.
Nộ khí bị nước lạnh của Yên Toàn dập tắt, khi viết chữ lại, hoàn toàn không còn cái thế đầu như lúc nãy nữa.
Cuối cùng Yên Toàn chọn đi chọn lại, vẫn cảm thấy hai chữ "khinh phù" là hay nhất, càng nhìn càng thích.
Nghĩ một chút, nàng sai Hoa Dung đi lấy kéo, định cắt hai chữ này đem về.
Triệu Đình Nghiệp cũng không biết Tống Thanh Dương đang chế giễu họ, phụ họa theo Yên Toàn nói: "Túy nhãn khinh phù thế, ky hoài kích hạo ca." (Mắt say khinh đời phù hoa, lòng vướng víu thúc giục khúc ca hào sảng).
"Chữ của Quốc Công gia viết khinh phù mà lại chẳng khinh phù, treo được, treo được."
Treo được cái đầu mày! Cả gian phòng chỉ có Tống Thanh Dương trong lòng sôi sục, dẫu là canh chua giải nhiệt cũng chẳng dập tắt được ngọn lửa giận trong lòng hắn, rất muốn nói thẳng ra, nhưng lại sợ một khi lời đã thốt, làm tổn thương thể diện của tiểu nàng nương, khiến nàng từ nay về sau ghét bỏ hắn, cuối cùng đành âm thầm nhẫn nại cơn giận, nhìn nàng mang hai chữ "khinh phù" về.
Chẳng lẽ bản thân nàng vốn là một người phụ nữ khinh phù phóng đãng? Tống Thanh Dương lại nhớ tới ti..nh dị/ch từ trên đầu nàng mà hắn đã nhặt xuống đêm đó, chân mày nhíu chặt, thế nào cũng không muốn tin tưởng người trong lòng mình lại là hạng người như vậy.
Yên Toàn đang viết, Lưu Xuân Đài lại tới, lại làm Yên Toàn giật mình một phen, suýt chút nữa hỏng mất bức Bách Thọ Đồ dưới ngòi bút nàng. "Ta tra được rồi, con cá kia thật sự là yêu tinh!"
"Nàng xác định chứ?" Yên Toàn đang một mình viết chữ, Hoa Dung không có ở đây, không cần kiêng kỵ nói chuyện với Lưu Xuân Đài.
"Xác định, mèo hoang gần nhà ta nói với ta, chúng trước đây còn từng thấy yêu tinh cá kia hóa hình, thân người đuôi cá."
"Mèo hoang... nói sao?" Yên Toàn nắm bắt điểm kỳ lạ. "Một số động vật có thể nhìn thấy ma, sau khi thành ma, ta có thể hiểu được lời của chúng, có thể giao tiếp với chúng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
