Vậy chẳng phải đây là bàn tay vàng của mình sao?
"Cậu còn năng lực nào khác không?"
Tiểu Kình Ngư biến ra một cái ghế sô pha lớn, vắt chéo đuôi cá nằm ườn lên: "Ái chà, biết tôi không hại được cậu rồi hả, năng lực khác cũng có đấy, ngoài việc làm hướng dẫn sử dụng ra thì còn có thể bảo vệ ý thức tinh thần của cậu. Trừ khi là [Thiên Tai] cấp 10 nhắm vào cậu, còn lại mấy tai họa khác hoàn toàn không thể xâm nhập vào ý thức của cậu đâu, hài lòng chưa?"
Dạ Bất Ngữ cười hì hì: "Vậy tôi phải sử dụng năng lực của mình thế nào?"
"Quy trình bình thường thôi, rắc ra mà dùng, ngưng tụ thành vòng sáng mà dùng, tự bịa ra câu thần chú thần kinh nào đó mà dùng, tùy tiện đi, dù sao thì chữa ai người nấy xui."
Biến hóa ra mảnh vỡ ánh trăng để chữa trị vết thương, tương tự như thủy triều hồi tố, không chỉ có thể nhanh chóng khôi phục vết thương mà còn hồi phục sức mạnh cho mục tiêu.
Cũng có thể gắn ấn ký tuần trăng lên người đồng đội để tiến hành trị liệu liên tục, theo sự thay đổi của tuần trăng mà dần biến mất.
Cái này không gọi là trị liệu, cái này gọi là hồi tố chứ nhỉ.
Cậu gọi cái này là năng lực hệ trị liệu đơn giản nhất á?
Ngay khi Dạ Bất Ngữ còn đang suy tư, Mộc Băng Ca ở bên cạnh khẽ lên tiếng hỏi: "Cảm giác thế nào?"
"Ừm... đúng là đã hiểu rõ năng lực của mình nhưng cứ cảm thấy năng lực hơi kỳ lạ."
"Ừm, muốn thử không?" Mộc Băng Ca đưa tay ra.
Dạ Bất Ngữ điên cuồng lắc đầu: "Thôi thôi, đợi tôi tìm giáo viên học tập bài bản rồi nói sau."
Quỷ mới biết năng lực của cô sẽ sinh ra tác dụng phụ gì, nhỡ đâu ép bạn cùng phòng đùi to của mình bỏ đi mất, thế chẳng phải lỗ to sao!
Mộc Băng Ca gật đầu: "Cũng được, mấy ngày tới tôi phải về nhà xử lý một số việc, có vấn đề gì cô có thể gọi điện cho tôi."
Dạ Bất Ngữ nhìn người bạn cùng phòng có khí chất lạnh lùng, thoạt nhìn khó gần trước mặt, gió nhẹ trong sân trường cuốn theo những chiếc lá xanh biếc, khẽ vuốt qua mái tóc đối phương, đôi mắt xanh lam không phản chiếu bóng người kia dường như cũng không còn đạm bạc như nước tù nữa.
"Được, nếu chị có việc gì, cũng nhớ gọi điện cho tôi."
Mộc Băng Ca chớp mắt, không quá thành thạo đáp lại: "Ừ."
Ngày hôm sau.
Dưới ánh nắng ấm áp, hai người một người về nhà, một người đi theo thời khóa biểu mà Lan Hoài Ngọc đã sắp xếp để tiến hành học tập một cách hệ thống.
Khi tìm được giáo viên hệ trị liệu, đối phương đang bận rộn chữa trị cho một đàn anh vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về.
Tư thế kia, trông y hệt như đang rắc bột thì là mà đối tượng được điều trị thì vẻ mặt đầy hưởng thụ, học sinh đứng xem bên cạnh thì soàn soạt ghi chép.
Một đàn anh đeo kính đi tới, nói nhỏ: "Là bạn học Dạ Bất Ngữ phải không, cô giáo Chương Dĩnh đang điều trị, muốn học thì cứ đứng bên cạnh xem trước đã, có câu hỏi gì thì gom lại lát nữa hỏi."
"Vâng, cảm ơn đàn anh." Dạ Bất Ngữ đứng thành một hàng với đám học sinh đang ghi chép soàn soạt kia.
Nhìn cô giáo tên Chương Dĩnh thành thạo rắc xuống ánh sáng trị liệu, những đốm sáng bay lượn rơi vào vết thương, dần dần chữa lành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)