Phạm Minh Viễn khẽ nhướn mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua bộ dạng phòng thủ một cách ngốc nghếch của cô gái nhỏ. Anh không vội trả lời mà chậm rãi đứng thẳng người dậy. Sự áp bách vô hình theo đó vơi đi đôi chút, nhưng lại nhường chỗ cho một cảm giác bất an sâu sắc hơn. Anh bước ngược lại về phía bàn trà, với lấy chiếc áo khoác vest sẫm màu vắt trên lưng ghế, động tác dứt khoát và chuẩn xác như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo.
“Tên tôi là Phạm Minh Viễn.” Anh buông ra một câu ngắn gọn, không quay đầu lại.
Lý Hải Hà chớp mắt, trong đầu tự động đối chiếu cái tên này với những mẩu tin tức kinh tế mà cô từng lướt qua trên mạng xã hội. Phạm Minh Viễn? Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn bất động sản và thương mại Minh Diệu? Nhân vật thường xuyên xuất hiện trên trang bìa các tạp chí tài chính với tiêu đề “Kẻ thâu tóm tàn nhẫn” và “Cơn ác mộng của giới thương trường” sao?
Cả người cô lập tức hóa đá. Nếu như lúc nãy cô còn nuôi hy vọng đây chỉ là một gã công tử bột giả vờ làm màu để tống tiền, thì bây giờ tia hy vọng nhỏ nhoi ấy đã chính thức vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Người ngồi trước mặt cô thực sự có đủ tiền và quyền lực để biến lời đe dọa “ngồi tù vài năm” thành hiện thực chỉ bằng một cái phẩy tay.
“Tôi không có hứng thú với thân thể của một con ma men không biết tiết chế sức lực.” Giọng Phạm Minh Viễn đều đều vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ đang rối như tơ vò của cô. Anh rút một tấm danh thiếp mạ bạc bóng loáng từ trong túi áo trong ra, kẹp giữa hai ngón tay rồi ném xuống mặt bàn kính phát ra tiếng cạch giòn giã: “Tám giờ sáng mai, mang theo sơ yếu lý lịch và giấy khám sức khỏe đến tầng cao nhất của tòa nhà Minh Diệu.”
“Đến... để làm gì?” Lý Hải Hà nắm chặt tấm chăn dè dặt hỏi.
“Nhận việc.” Phạm Minh Viễn xoay người, ánh mắt sắc bén khóa chặt lấy cô: “Vị trí trợ lý cá nhân kiêm vệ sĩ riêng. Lương cứng hàng tháng sẽ trừ thẳng vào khoản nợ năm mươi vạn kia. Bao giờ trừ hết thì cô được tự do.”
Lý Hải Hà há hốc mồm, tưởng như tai mình vừa bị lãng. Vệ sĩ riêng? Anh ta đang bảo một cô gái cao mét sáu mươi, nặng chưa đầy bốn mươi lăm ký, trông như cọng bún thiu đi làm vệ sĩ? Nhưng nghĩ lại, cái lực đạo quái đản trong tay mình, cùng với nửa chiếc cà vạt vẫn còn nằm chỏng chơ như một chứng cứ đanh thép, cô bỗng thấy lời đề nghị này kỳ quái một cách hợp lý đến rợn người.
“Nếu... nếu tôi từ chối thì sao?” Cô cắn môi thăm dò một câu cuối cùng.
Phạm Minh Viễn dường như rất hài lòng với câu trả lời này. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra: “Rất biết điều. Bây giờ cô có mười lăm phút để thu dọn đồ đạc và rời khỏi phòng tôi. Trợ lý Lưu đang đợi ở sảnh để đưa cô về.”
Nói xong, người đàn ông không thèm liếc lại một lần nào nữa, sải bước dài tiến về phía cửa phòng tổng thống và biến mất sau cánh cửa gỗ sồi dày cộp. Âm thanh khóa cửa tự động vang lên một tiếng tít lạnh lùng, trả lại căn phòng sự tĩnh mịch ngột ngạt.
Lý Hải Hà như quả bóng xì hơi, lập tức ngã vật ra đệm. Cô trừng mắt nhìn trần nhà dát vàng, cảm giác như cả thế giới vừa quay cuồng đảo lộn. Từ một thực tập sinh quèn đang chật vật lo từng bữa ăn, chỉ sau một đêm say xỉn, cô bỗng chốc gánh trên lưng món nợ nửa triệu tệ và trở thành chân chạy vặt cho một tên tư bản máu lạnh.
Không kịp để bản thân than thân trách phận lâu hơn, cô vội vàng vùng dậy. Nhặt chiếc ví sờn và cái điện thoại vỡ màn hình nhét lại vào túi, Lý Hải Hà rón rén bước lại gần bàn trà. Tấm danh thiếp mạ bạc nằm cô độc trên mặt kính. Dưới ánh đèn chùm, dòng chữ “Phạm Minh Viễn, Tổng Giám Đốc Minh Diệu Group” ánh lên vẻ xa hoa lạnh lẽo. Cô bặm môi cầm lấy tấm danh thiếp nhét sâu vào đáy túi xách, sau đó nhặt nửa chiếc cà vạt rách trên sàn nhà vứt gọn vào thùng rác, coi như vứt đi bằng chứng cho sự ngu xuẩn tột cùng của mình tối qua.
Mười lăm phút sau Lý Hải Hà đã có mặt tại sảnh lớn của khách sạn năm sao. Không khí buổi sáng sớm trong veo nhưng buốt giá. Một người đàn ông mặc âu phục đen phẳng phiu, đeo kính gọng vàng lập tức tiến lại gần khi thấy cô bước ra từ thang máy.
“Chào cô Lâm, tôi là Lưu Triết, trợ lý của Phạm tổng.” Người đàn ông cúi đầu chào lịch thiệp, phong thái chuyên nghiệp đến mức không lộ ra nửa phần tò mò: “Xe đã chuẩn bị sẵn ở cửa, mời cô.”
Lý Hải Hà chỉ biết gật đầu như một con rối gỗ, ngoan ngoãn đi theo sau. Suốt dọc đường trở về khu nhà trọ tồi tàn nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của khu ổ chuột, không khí trong xe tĩnh lặng đến phát ngột. Chiếc Maybach đen bóng lướt đi êm ru trên đường phố, hoàn toàn đối lập với mớ hỗn độn đang gào thét trong lòng cô.
Khi chiếc xe sang trọng dừng lại trước con ngõ ẩm thấp, người dân xung quanh không khỏi tò mò ngó nghiêng. Lý Hải Hà vội vàng mở cửa bước xuống, cúi đầu cảm ơn trợ lý Lưu rồi ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào con hẻm, trốn tránh những ánh nhìn soi mói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
