Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cửa hàng đồ dùng thú cưng đương nhiên toàn bán đồ cho thú cưng.
Một người một... thi vào đây làm gì?
Khương Chiêu Tô trong đầu đầy dấu chấm hỏi, cảm thấy Kỳ Tinh thật chẳng hiểu nổi, nhưng không dám cãi lời, vẫn ngoan ngoãn đi theo vào trong.
Cửa hàng này hiển nhiên đã bị cướp bóc qua một lượt, kệ hàng lộn xộn, mặt đất loang lổ vết máu khô và vương vãi các túi có hình chó mèo.
Khương Chiêu Tô ngẩn người nhìn mấy chiếc túi đó, từ chữ in trên bao bì đoán được đây là đồ ăn đóng gói dành cho chó mèo.
Một hình ảnh mơ hồ từ ký ức chợt hiện lên trong đầu cô.
Hồi tiểu học, vì thành tích học tập tốt, cô được giáo viên xếp ngồi cùng bàn với một cậu học sinh học kém — một tên mập ú. Khi ấy Khương Chiêu Tô sống trong viện phúc lợi, người gầy nhẳng, mỗi ngày ăn còn không đủ no, còn thằng bé kia thì gia cảnh sung túc, mỗi ngày đều mang theo đồ ăn vặt đến lớp.
Vì bị những món ăn vặt thơm nức mũi đó dụ dỗ, Khương Chiêu Tô thường giúp cậu ta làm bài tập để đổi lấy một ít.
Có một lần, cậu mập mang đến một gói đồ ăn cô chưa từng thấy bao giờ — in hình một con chó Samoyed dễ thương, bên cạnh là vài dòng chữ nước ngoài mà cô không hiểu, trông vừa tinh xảo vừa cao cấp.
Thằng mập, khác với mọi lần keo kiệt, chủ động đưa gói đồ ăn đó cho cô, bảo là quà cảm ơn vì đã giúp làm bài tập.
Cô không nghi ngờ gì, mở ra ăn.
Bên trong là mấy viên nhỏ giống chocolate, giòn giòn, nhai ra có vị thịt đậm đà, cô ăn mà thích mê.
Ngay lúc đó, thằng mập đột nhiên cười lớn, vỗ bàn hét với cả lớp:
“Mọi người mau nhìn nè! Khương Chiêu Tô đang ăn cẩu lương đó! Hóa ra cô ta là chó!”
Lúc đó Khương Chiêu Tô mới biết, cậu ta cho mình ăn thức ăn cho chó.
Thế nhưng… cẩu lương vẫn còn ngon hơn đồ ăn cô được ăn thường ngày.
Đối mặt với sự nhạo báng đó, Khương Chiêu Tô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhét túi đồ ăn cho chó vào trong hộc bàn.
Tan học xong, cô cẩn thận cất túi đó vào cặp, trên đường về viện phúc lợi liền lôi ra ăn sạch.
Đó là ngày hiếm hoi dạ dày cô được lấp đầy.
Cô cảm thấy rất hạnh phúc.
Tóm lại, bài học lớn nhất từ sự kiện đó là: Mẹ nó, có tiền thật tốt. Người ta cho chó ăn còn ngon hơn đồ người nghèo như cô có được.
Tận thế tới, lương thực thiếu thốn, miễn là còn ăn được, ai quan tâm là đồ cho mèo hay chó?
Nghĩ đến đây, Khương Chiêu Tô như phát hiện đại lục mới, vội chỉ vào mấy túi thức ăn cho chó trên sàn, phấn khích kêu “ngao ngao” gọi Kỳ Tinh.
Đang lục lọi đồ trong cửa hàng, Kỳ Tinh nghe tiếng kêu, quay đầu lại thấy cô đang kích động vẫy tay ra hiệu.
Nhìn theo hướng chỉ, thấy mấy túi cẩu lương, hắn trầm ngâm một lúc rồi hỏi:
“Phú Quý định nuôi chó à?”
Khương Chiêu Tô: “…”
Cái gì kẹp giữa hai cái tai này hả?
Cô cứng người cúi xuống, nhặt một túi lên, đổ mấy viên vào miệng mình.
Kỳ Tinh bừng tỉnh:
“À, ý ngươi là cái này ăn được à?”
Khương Chiêu Tô xấu hổ giận dữ, chỉ vào túi rồi chỉ lại hắn, rống lên:
“NGAO NGAO NGAO!”
Ta tìm cho ngươi ăn đó!
Dù gì hắn cũng là người đầu tiên cô gặp trong tận thế, lại còn có vẻ rất mạnh.
Khương Chiêu Tô quyết định trước khi mình đủ sức tự tồn tại, thì phải ôm thật chặt cái đùi này.
“À, ngươi muốn ta ăn hả?” Kỳ Tinh cuối cùng cũng hiểu ý, đáp,
“Cái cửa hàng này bị lục tung từ lâu rồi, chẳng còn gì ăn được đâu.”
“NGAO NGAO NGAO?”
Vậy ngươi tính sao?
“Không sao, ta chưa đói.”
Nói xong, hắn bỗng nhìn cô cười dịu dàng, khoanh tay, hớn hở nói:
“A, Phú Quý thật biết quan tâm. Thật cảm động”
“Yue—”
Khương Chiêu Tô chịu không nổi, phun ra một cái vì buồn nôn.
“Phú Quý, xem ra dạ dày ngươi không ổn nha.”
Kỳ Tinh hơi nhíu mày, đi đến gần, lại lấy ra miếng thịt từ trong túi:
“Ngươi nhìn kìa, gầy rộc cả người rồi, ăn thêm chút đi.”
Cứ cái đà này, Khương Chiêu Tô cảm thấy sớm muộn cũng bị hắn nhồi thành một tang thi béo ú.
Trong lúc cô nhai thịt nhồm nhoàm canh cửa, Kỳ Tinh lại bắt đầu lục lọi đồ đạc.
Khương Chiêu Tô phát hiện tuy hắn trông như công tử nhà giàu sống trong nhung lụa, thật ra rất thích lục rác.
Đặc biệt là ở mấy nơi hoang tàn như vầy, cứ như chơi game mở rương báu vậy.
Lúc cô ăn xong, Kỳ Tinh cũng tìm được thứ mình cần.
Nhìn thứ ánh kim lóe lên trong tay hắn — rọ mõm — Khương Chiêu Tô trầm mặc.
Cô không phải người thật, nhưng Kỳ Tinh đúng là chó thật.
Nhìn thấy ánh mắt kháng cự của cô, hắn kiên nhẫn giải thích:
“Cái này chỉ là biện pháp phòng bị thôi, không có ý xúc phạm ngươi.”
“Ta cũng phải nghĩ cho an toàn của mình nữa mà.”
“Hai lựa chọn: hoặc là nhổ răng, hoặc là đeo cái này.” Hắn cực kỳ dân chủ, “Phú Quý tự chọn đi.”
Khương Chiêu Tô: “………………”
Ra khỏi cửa hàng thú cưng, trên mặt cô có thêm một cái rọ mõm đen bóng, tay cũng đeo bao tay dày.
Hai món vũ khí chí mạng của tang thi là răng và móng đều bị khóa chặt, Khương Chiêu Tô cảm thấy cực kỳ khó chịu, gương mặt héo úa càng thêm u ám.
Kỳ Tinh khoác tay lên vai cô như huynh đệ chí cốt, an ủi:
“Không sao đâu, Phú Quý. Tuy ngươi không cắn được người, nhưng có ta bảo vệ mà! Chúng ta vừa mới cùng nhau sinh tử có nhau, chẳng lẽ ngươi còn không tin ca ca sao?”
Ha ha.
Miệng đàn ông. Toàn lời quỷ lừa người.
Nếu tin hắn, cô mới đúng là cách cái chết không xa.
Khương Chiêu Tô im lặng, cắn răng quyết tâm từ nay về sau làm một tang thi lạnh lùng không cảm xúc, không thèm phản ứng lại mấy trò trêu chọc của hắn.
“Phú Quý, đói bụng thì cứ kêu một tiếng, đại ca sẽ giúp ngươi gỡ rọ mõm, đút thịt ăn~”
Ngon lành gì cho cam!
Khương Chiêu Tô cúi đầu ủ rũ theo sau hắn, hoàn toàn không phát hiện phía sau mình, một mầm xanh non đang lặng lẽ mọc lên từ khe đất phủ đầy rêu.
Gió thổi qua, mầm non màu xanh nhẹ lay động, tạo nên một nét sinh khí trái ngược với thành phố hoang tàn này.
Còn con quạ đen mà Khương Chiêu Tô nhìn lúc nãy, sau khi bay vài vòng giữa bầu trời xám tro, liền hạ cánh xuống một tấm biển cửa hàng, đôi mắt đỏ như máu vẫn nhìn chằm chằm vào hai người họ.
Nó không hề phát hiện, mầm cây nhỏ kia đã len lén bò đến dưới chân tấm biển nơi nó đậu.
Chỉ trong chớp mắt, mầm non đó đột ngột hóa thành dây leo to khỏe, vọt lên xuyên thẳng qua ngực con quạ.
Tội nghiệp con quạ còn chưa kịp kêu, đã bị kéo tuột xuống khe đất, xác lẫn lông văng tung tóe, biến thành một đống xác khô không nguyên vẹn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






