Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biến thành tang thi, tôi được vai ác bệnh kiều nuôi dưỡng Chương 6: Nên Rời Khỏi Nơi Này, Tôi Và Cô Cùng Phạm Tội

Cài Đặt

Chương 6: Nên Rời Khỏi Nơi Này, Tôi Và Cô Cùng Phạm Tội

Mặc dù cơ thể đã biến thành tang thi, nhưng Khương Chiêu Tô dù sao cũng chỉ mới xuyên tới thế giới này, tận sâu trong thâm tâm cô vẫn còn cho rằng mình là một con người.

Sau khi ăn no, bản năng bị lấp đầy, phần “con người” lại trỗi dậy. Cô bắt đầu khó chấp nhận nổi cái bản thân vừa mới phát điên gặm thịt người của mình.

Cô chống tay xuống đất, nôn thốc nôn tháo, còn chưa kịp thấy bi thương vì "tội ác", thì bên cạnh đã có một cái đầu ló tới.

Kỳ Tinh đứng phía sau, khoanh tay sau lưng, cúi người nhìn xuống cô:

“Sao vậy? Nôn? Biết thế thì đừng cố ăn nữa. Tôi lấy đồ ăn cho cô dự trữ đấy, thật lãng phí”

Khương Chiêu Tô: “……”

Tên này mới là người sinh ra để làm tang thi đi.

Dựa vào cái gì hắn là dị năng giả, còn cô lại là tang thi?!

Theo như mấy bộ tiểu thuyết mạt thế cô từng đọc, dị năng giả đều là chính nghĩa, tang thi thì toàn là vai phản diện pháo hôi!

Thế nhưng nhìn Kỳ Tinh hiện giờ — nhẹ nhàng vừa hát vừa dùng dao găm tách sọ Thẩm Cường ra, chỉ để chắc chắn hắn chết hẳn không còn cơ hội hóa tang thi, cô cảm thấy… người này trông còn giống vai ác hơn mình.

Không chỉ có thế, hắn còn thật sự tách lấy thịt của Thẩm Cường và lão Mã, cho vào một chiếc túi, bảo là dự trữ thức ăn cho cô.

Khương Chiêu Tô trố mắt nhìn mà cả người run rẩy.

Cô tưởng rằng sau trận hỗn chiến này, có thể ai đi đường nấy.

Thế nhưng hành động của Kỳ Tinh bây giờ rõ ràng là muốn mang cô theo.

Không được.

Tên này tuy cười tươi, nói năng nhẹ nhàng, nhìn còn đẹp trai hòa nhã — nhưng rõ ràng là một tên cặn bã nguy hiểm.

Cô một tang - yếu đuối - thi, lại đi theo một tên tâm cơ thâm sâu như vậy, có ngày nào đó chết không biết chết như nào!

Lợi dụng lúc Kỳ Tinh đang lo thu dọn, Khương Chiêu Tô lặng lẽ dịch về phía cửa siêu thị, chuẩn bị trốn chạy.

Nhưng hình như sau lưng hắn có mọc thêm đôi mắt, còn chưa đi được mấy bước, đã nghe thấy giọng nói từ phía sau vang lên:

“Phú Quý, đi đâu vậy?”

Dù là tang thi không cảm giác đau, cú ngã này vẫn khiến cô choáng váng đến tối sầm mặt mũi.

“Gào gào!!!”

Quá đáng quá rồi!!

Khương Chiêu Tô gào lên đầy uất ức, từ khuôn mặt bầm dập chảy xuống hai hàng lệ máu.

Tại sao làm người cô xui xẻo, giờ làm tang thi vẫn không thoát kiếp xui xẻo?

Mở màn xuyên qua chưa bao lâu đã gặp ngay một tên dị năng giả cấp trùm cuối, còn mạnh hơn boss trong game!

Rõ ràng cô đã là tang thi, kịch bản đúng ra phải là nhân loại sợ hãi gào thét bỏ chạy khi thấy cô, cớ gì giờ lại phải khổ sở tìm cách chạy trốn khỏi con người?!

Kỳ Tinh thu dọn xong đồ, đi tới bên Khương Chiêu Tô đang nằm như con sâu lông giãy giụa, nhẹ nhàng hỏi:

“Phú Quý, đồ vô lương tâm? Ăn xong liền chạy?”

“……”

Khương Chiêu Tô đã lết được khoảng 3 mét.

Vừa tức, vừa mệt, cô dứt khoát đem mặt dấu xuống đất, giả vờ như không nghe thấy hắn nói.

Kỳ Tinh thở dài:

“Tiểu tang thi không có lương tâm vậy, thôi thì… giết luôn cho rồi.”

!!!

Khương Chiêu Tô lập tức ngẩng đầu, ánh mắt đầy cầu khẩn.

“Gào gào gào!!”

Không được! cô rất có lương tâm mà! Cô là công dân tốt ba-tốt: học tốt, ăn tốt, biết điều!

Dường như hiểu được tiếng tang thi của cô, Kỳ Tinh mỉm cười:

“Vậy sau này đi theo chứ?”

“Gào!!”

Gật đầu như gà mổ thóc!

Đi! tuyệt đối đi!

Không đi thì còn không bằng nằm đây chết luôn cho xong!

Kỳ Tinh khẽ cong môi, đưa tay đỡ cô từ dưới đất lên, sau đó móc ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, cúi người lau mặt cho cô.

Vừa rồi đói quá, Khương Chiêu Tô ăn đến chẳng còn hình tượng, mặt mũi đầy máu và thịt vụn, lại còn ngã một cú dập mặt. Cằm vẹo hẳn sang một bên, con ngươi đen như mực, trông thật khiếp "thi".

Hành động lau mặt cho tang thi thực ra là khá nguy hiểm, chỉ cần cô cúi đầu một cái là có thể cắn được tay hắn.

Nhưng Kỳ Tinh vẫn bình thản, lau từng chút từng chút một vết máu khô trên mặt cô, thậm chí còn tri kỷ nắn lại chiếc cằm bị lệch, đặt về đúng vị trí.

Lúc đầu Khương Chiêu Tô còn phản kháng nhẹ, nhưng khăn tay mùi thơm, tay hắn cũng rất dịu dàng, lau đến đâu sạch đến đó.

Thế là cô ngoan ngoãn… ngẩng mặt lên như đứa bé được chăm sóc, để hắn lau.

Từ xa nhìn lại, khung cảnh có chút giống một người anh trai đang dịu dàng chăm sóc cô em gái bệnh tật.

Chỉ là Khương Chiêu Tô không hề biết rằng, ngay dưới chân cô, mấy mầm cây nhỏ xanh mơn mởn đang khẽ lay động — không gió mà tự động.

Chỉ cần cô có ý định tấn công, những mầm cây đáng yêu kia sẽ lập tức biến thành dây leo to như bắp đùi, xuyên qua ngực và não cô trong nháy mắt.

Nhưng cho đến khi Kỳ Tinh thu lại tay, Khương Chiêu Tô vẫn không hề lộ ra răng nanh.

Sau đó Kỳ Tinh lấy ra bộ hoodie anh từng định cho cô thay, nói:

“Quần áo cô bẩn quá, tự thay đi.”

Khương Chiêu Tô cúi đầu nhìn — áo sơ mi rách nát, còn đầy máu của Thẩm Cường, chẳng ai biết nổi màu gốc là gì nữa, đúng là không nỡ nhìn thẳng.

Cô cứng người, nhận lấy chiếc hoodie, đảo mắt một vòng, sau đó nhảy cà nhắc đến chỗ mấy kệ hàng cao phía sau.

Chỗ đó có thể che chắn, đủ để thay đồ.

Cô vừa mới chui ra sau, lại đột nhiên ló đầu ra, hét lên với Kỳ Tinh vẫn còn đứng nhìn:

“Gào gào gào gào!!!”

Không được nhìn lén!!

Kỳ Tinh (đang chỉ tò mò muốn biết cô định làm gì): “……”

Ai mà lại muốn nhìn lén một con tang thi đầy thịt thối thay quần áo cơ chứ?

Bị ánh mắt tròn xoe của cô trừng cho, Kỳ Tinh đành phải xoay người, bất đắc dĩ đáp: “Được được, không nhìn. Phú Quý tự thay đi.”

Khương Chiêu Tô lúc này chân tay vẫn cứng, loay hoay mãi không cởi nổi nút áo, tức quá bèn… xé luôn, lại bị cơ thể gầy trơ xương, đầy vết thương và thịt thối doạ cho chính mình khiếp sợ, lập tức kéo hoodie vào người, che ngay cái thảm họa thị giác đó lại.

Nhưng áo của cô tìm tới tìm lui không thấy chỗ chui đầu, cuống đến mức ô ô kêu tại chỗ.

Bỗng nhiên, một đôi tay kéo lấy vạt áo, nhẹ nhàng giúp cô kéo phần cổ áo xuống, che đi bộ ngực lộ xương đáng sợ.

Cô vừa ló đầu ra khỏi cổ áo, liền bắt gặp gương mặt tuấn mỹ đến kinh người của Kỳ Tinh đang cúi xuống nhìn cô.

Đôi mắt hồ ly xinh đẹp hơi nheo lại, hắn khẽ mỉm cười, nhẹ giọng nói:

“Được rồi, chúng ta nên rời khỏi nơi này. Tôi và cô cùng phạm tội.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc