Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biến thành tang thi, tôi được vai ác bệnh kiều nuôi dưỡng Chương 28: Phú Quý Không Cần Sợ, Có Ta Đây

Cài Đặt

Chương 28: Phú Quý Không Cần Sợ, Có Ta Đây

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa vừa nhìn thấy Khương Chiêu Tô đang cưỡi xe đạp, liền dụi mắt liên tục như không tin nổi, xác định không phải mình hoa mắt rồi mới hốt hoảng kéo tay áo người bên cạnh:

“Tần Phong! Mau nhìn đi! Bên kia có một đứa nhỏ!”

Người được gọi là Tần Phong khoảng trên dưới ba mươi tuổi, dung mạo bình thường, thân hình cao lớn rắn rỏi, là dị năng giả hệ lôi và cũng là thủ lĩnh của nhóm họ.

Còn chưa kịp lên tiếng, một dị năng giả hệ thủy tên Tào Nguyên đã cười cợt mở miệng:

“Đoạn Viện Viện, cô nhìn nhầm rồi à? Chỗ rừng núi hoang vu này, lấy đâu ra đứa trẻ con.”

“Thật mà! Còn đang đạp xe đạp nữa! Hình như là con gái!”

“Ha hả, tôi thấy cô suốt ngày gào lên gào xuống, đầu óc cũng có vấn đề rồi đấy.”

“Tào Nguyên, anh có ý gì?!”

“Cả lũ câm miệng! Ồn ào cái gì!”

Lúc này Tần Phong mới lên tiếng.

Tính hắn vốn không tốt, giọng điệu nặng nề:

“Có người hay không, đi xem chẳng phải sẽ rõ?”

Lúc này trời đã sẩm tối.

Mà khi đêm xuống, tang thi sẽ bắt đầu hoạt động mạnh hơn, lang thang bên ngoài sẽ rất nguy hiểm.

Dù sao cũng đang cần tìm chỗ nghỉ chân, nhóm người bèn quyết định tiến vào ngôi làng mà cô bé kia vừa chạy vào.

Khương Chiêu Tô gấp đến độ suýt nữa đạp gãy cả bàn đạp, tốc độ đạp xe nhanh như gió, vừa đến trước cửa phòng đã vứt luôn xe đạp, nhảy xuống chạy vào trong, vừa chạy vừa gào:

“Ng—gào—người—”

Cô bị dọa đến hồn vía lên mây, chân ngắn nhỏ đạp xe như sắp gãy lìa, cuối cùng cũng lao vào trong phòng, vừa nhìn thấy Kỳ Tinh vẫn đang ngủ say trên giường thì tức đến trợn mắt.

Heo hả?!

Sắp đến ban đêm rồi còn ngủ?!!

Khương Chiêu Tô nhào tới, hai tay đẩy mạnh vai hắn, gấp gáp gọi:

“Tỉnh… tỉnh…”

Kỳ Tinh vốn ngủ không sâu, từ lúc thấy cô bước vào hắn đã tỉnh, nhưng vẫn lười mở mắt.

Hắn cố tình giả vờ không nghe thấy tiếng Khương Chiêu Tô gọi.

Khương Chiêu Tô đẩy mãi không được phản ứng gì, trừng mắt:

“Chết… rồi…?”

Nghe cô nàng nghi hoặc thốt ra mấy chữ này, Kỳ Tinh suýt nữa bật cười thành tiếng.

Hắn phải dùng tay bóp mạnh đùi mình trong chăn để cố nhịn cười.

Sau đó, hắn cảm nhận được một đôi tay nhỏ lạnh lạnh đang lần mò trên mặt mình, thăm dò hô hấp như thể tìm dấu hiệu sống, ngón tay còn đưa lên trước mũi hắn.

Kỳ Tinh lập tức… nín thở.

Kết quả Khương Chiêu Tô không cảm nhận được chút hơi thở nào.

Mắt cô lập tức trợn tròn.

Đù má!

Kỳ Tinh… chết thật rồi?!

Sáng nay anh ta còn sống sờ sờ cơ mà? Chẳng lẽ là do sáng ăn phải củ cải hỏng? Bị độc chết?

Vậy cô có nên… ăn Kỳ Tinh không nhỉ?

Kỳ Tinh lợi hại như vậy, tinh hạch chắc chắn rất bổ…

Nhìn “món ngon” trước mặt toàn thân tỏa mùi thơm mê người, Khương Chiêu Tô không nhịn được nuốt nước bọt.

Từ lúc quen biết hắn tới nay, cô chưa từng thôi nghĩ đến việc muốn ăn thịt hắn.

Nhưng nghĩ đến việc hắn thật sự chết rồi, trong lòng cô lại dâng lên chút xót xa kỳ lạ.

Nếu Kỳ Tinh chết rồi… ai sẽ bảo vệ cô? Ai tìm đồ ăn cho cô?

Bên ngoài còn mấy kẻ không biết mạnh yếu ra sao nữa mà!

Mà này… Kỳ Tinh có thể giúp nàng giết đám người kia trước rồi mới chết được không?

“Tỉnh… tỉnh…”

Khương Chiêu Tô chưa từ bỏ, tiếp tục lay người hắn:

“Không… tỉnh… ăn… ngươi…”

Một câu đe dọa không mạch lạc phát ra từ miệng Khương Chiêu Tô.

Kỳ Tinh vẫn nằm im bất động. Dù mặt vẫn còn ấm, da vẫn đàn hồi, nhưng không hề thở.

Khương Chiêu Tô quậy loạn nửa ngày, thấy hắn vẫn không động đậy, đành ngồi phịch xuống đất, há hốc miệng nhìn Kỳ Tinh “chết yên lành” trên giường.

Một vai ác như Kỳ Tinh, không chết trong tay chính phái mà lại chết vì ăn phải củ cải khô?

Cái chết này có phải quá… nhảm không?

Khương Chiêu Tô vắt óc nhớ lại nội dung truyện và các thiết lập ban đầu.

Trong kiểu tiểu thuyết này, người bị tang thi cắn nếu không bị cắn nát thì sẽ bị biến thành tang thi.

Vậy nếu cô cắn Kỳ Tinh… có khi nào hắn sẽ thành tang thi không?

Nhưng… người đã không còn tim đập, liệu bị cắn còn biến được nữa không?

Suy nghĩ đến đây, Khương Chiêu Tô như nhớ ra gì đó, lại nhảy dựng lên.

Cô bò lên giường, kéo chăn hắn ra, rồi không khách sáo cởi nút áo sơ mi.

Vạt áo mở tung, nửa thân trên của Kỳ Tinh lộ ra, da trắng nõn, cơ bụng rắn chắc hiện rõ từng múi.

Nhưng Khương Chiêu Tô chẳng rảnh ngắm, lập tức đặt tay lên ngực hắn, tìm nhịp tim.

Hả?! Có tim đập?!

Lúc này Kỳ Tinh rốt cuộc không nhịn được nữa, ngực khẽ run, mở mắt cười:

“Phú Quý, ngươi là con gái đó, sao có thể tùy tiện cởi áo đàn ông vậy?”

Đậu má!

Khương Chiêu Tô ngồi trên đùi hắn, tay còn đang đặt trên ngực trần, trừng mắt nhìn Kỳ Tinh đang cười gian, ánh mắt hồ ly mê người.

Cô đỏ mặt, lúng túng không biết làm sao.

Hơn hai mươi tuổi đầu còn chơi trò trẻ con kiểu này!

Nếu không phải đánh không lại, cô đã cho hắn một bạt tai rồi.

Kỳ Tinh đúng là vai ác, bị mắng còn cười ha ha sung sướng.

Hai người còn đang giỡn thì ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng người:

“Nhìn kìa, chẳng phải là xe đạp sao? Trên đất còn có dấu vết bánh xe!”

Một giọng nữ trẻ kích động vang lên:

“Em nói rồi mà, vừa rồi có một đứa nhỏ đang đạp xe!”

Một giọng nam tiếp lời:

“Kỳ lạ thật, nơi chim không thèm ỉa này ngoài tụi mình ra, còn ai sống nổi? Chẳng lẽ đâu chỉ mình tụi mình biết…”

“Câm miệng hết!”

Lại một giọng nam khác quát.

Giọng người này nghe lớn tuổi hơn hai người trước, chắc là trung niên, khí thế mạnh mẽ, giọng nói hùng hậu — hẳn là Tần Phong.

Khương Chiêu Tô vừa nghe thấy giọng họ là lập tức nghiêm túc, không đùa giỡn với Kỳ Tinh nữa, khuôn mặt nhỏ đầy cảnh giác.

Cô sợ, sợ bọn họ cũng giống Tiêu Sở Khê, là dị năng giả mạnh mẽ khiến nàng không thể chống đỡ nổi.

Khương Chiêu Tô dúm người lại, áp sát vào Kỳ Tinh, gần như cả người dính lên hắn, nhỏ giọng:

“Người… sợ…”

Tiêu Sở Khê thật sự đã để lại ám ảnh.

Hiện tại chỉ cần gặp dị năng giả, nàng liền sinh ra sợ hãi theo bản năng.

“Không sao đâu.”

Kỳ Tinh ngồi dậy, ôm cô vào lòng, tay nhẹ vỗ lưng trấn an, dịu dàng nói:

“Phú Quý đừng sợ, có ta ở đây.”

Khi bên trong hai người thân mật ôn tồn, thì ngoài cửa ba người kia lại đang âm thầm đối đầu.

Sau khi bị Tần Phong quát, Đoạn Viện Viện lập tức im lặng.

Tào Nguyên thì hừ một tiếng, vặn đầu sang một bên, không cam lòng bĩu môi:

Ra vẻ gì chứ? Ngày trước cũng chỉ là công nhân trong xưởng điện tử thôi mà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc