Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thực ra, ngay khi Khương Chiêu Tô vừa mới đến gần, Kỳ Tinh đã nghe thấy tiếng bước chân, lập tức cảnh giác, chuẩn bị sẵn sàng phòng bị.
“Không biết sống chết.”
Hắn khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh nhạt, đồng thời chậm rãi nâng cánh tay bị thương, hai ngón tay khẽ búng về phía Khương Chiêu Tô.
Chỉ trong chớp mắt, mấy dây leo màu xanh nhạt chẳng biết đã chui ra từ kẽ nứt gạch lúc nào, liền tức khắc siết chặt quanh mắt cá chân Khương Chiêu Tô, trói gô cả tay chân cô lại.
Ban đầu cô còn có thể dùng hai tay kéo lê thân mình bò tới. Giờ thì hết, cả người bị buộc chặt như bánh chưng, đến cái miệng cũng bị dây leo to như cành cây thô chặn lại, chỉ có thể nằm bẹp trên đất, nhúc nhích như sâu lông.
Nhưng ăn cơm là việc lớn hơn cả trời. Dù bị trói chặt thế này, Khương Chiêu Tô vẫn cố gắng trườn tới gần Kỳ Tinh, cổ họng phát ra tiếng gầm khàn đặc như dã thú, gào gào đòi ăn thịt.
Thế rồi, cô trơ mắt nhìn Kỳ Tinh rút một con dao găm từ bọc đùi ra.
Ngón tay thon dài trắng nõn của hắn nắm lấy chuôi dao, nhẹ nhàng rút vỏ—ánh thép bạc lạnh lẽo lóe lên, lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng ảm đạm chói mắt.
“…”
Khương Chiêu Tô lập tức khựng lại, ánh mắt tỉnh táo, ngậm miệng.
Cô nhìn thấy mỹ nam từ từ đứng dậy, chân dài sải bước, cầm dao tiến lại gần.
Cảm giác đói bụng tan biến không còn tăm tích.
Dù vẻ mặt Kỳ Tinh không hề tỏ ra hung ác, thậm chí có phần dửng dưng, nhưng Khương Chiêu Tô vẫn theo bản năng cảm thấy: nguy rồi.
Cảm giác chậm chạp của tang thi không còn nữa—giờ đây cô mới nhận ra, thế giới này không giống thế giới cô từng sống.
Người đàn ông đẹp đẽ trước mặt, tỏa ra mùi thơm như ngỗng nướng, không chỉ là món ăn hấp dẫn mà còn là một quả bom có thể nổ tung cô bất cứ lúc nào.
Bị dây leo trói cứng, Khương Chiêu Tô chỉ có thể úp mặt dưới đất, chân ra sức giẫm loạn, cố dịch chuyển chút chút như đang… bơi ngửa.
Đã không kịp xoay người chạy, cô chỉ có thể vừa đá vừa lùi.
Bởi vì quay mặt đi chỗ khác, cô không thấy Kỳ Tinh nên không quá sợ, cứ tập trung mà chạy—trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Chạy! Mau chạy!
Sau đó cô nghe thấy Kỳ Tinh bật ra tiếng “Ồ” ngạc nhiên.
“Không phải tang thi cấp thấp sao?”
Dù Khương Chiêu Tô đã cố gắng hết sức, nhưng Kỳ Tinh chân dài bước lớn, vài bước đã đuổi kịp.
Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng đánh giá con tang thi nằm ngửa đang ra sức giãy giụa dưới chân mình.
Thấy thú vị, mặt hắn cuối cùng cũng có chút biểu cảm, khóe môi hơi nhếch: “Biết chạy trốn? Có ý thức?”
Tang thi cấp thấp thường vô hồn, chỉ biết tìm người sống mà cắn. Nhưng con này dù hành động cứng đờ, khả năng tấn công không cao, lại biết sợ, biết trốn—rõ ràng khác biệt với những con hắn từng gặp.
Biết đâu trong đầu có tinh hạch?
Đối với nhân loại mạt thế mà nói, đó là báu vật.
Kỳ Tinh khom người ngồi xuống trước mặt cô, cẩn thận quan sát lại.
Dù thực tế đã trưởng thành, nhưng vì thiếu dinh dưỡng lâu dài, Khương Chiêu Tô thấp bé gầy gò, nhìn như một đứa con nít chưa dậy thì.
Chính ngoại hình "trẻ trâu" này từng khiến cô rất khó xin việc. Nhiều ông chủ không dám nhận vì sợ bị tố bóc lột lao động trẻ em.
Cuối cùng tìm được công việc ở nhà ma, ai ngờ… mất mạng.
Nhưng chính cái dáng vẻ ấu trĩ đó lại cứu cô một mạng.
Khi mới nhìn thấy cô, Kỳ Tinh không ra tay ngay chính vì con tang thi này có nét giống em gái hắn hồi 14 tuổi.
Ba năm trước, hắn mất liên lạc với em gái.
Sau khi mạt thế ập đến, nguy hiểm rình rập, Kỳ Tinh không dám kỳ vọng quá nhiều. Em gái hắn chưa kịp thức tỉnh dị năng, sống sót cực kỳ mong manh.
Nhưng hắn vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm.
Người còn thì phải thấy người, chết thì phải thấy xác.
So với đám tang thi hắn từng gặp, dù da dẻ Khương Chiêu Tô bắt đầu thối rữa, mũi vỡ vụn do va đập, mặt đầy thịt nát và máu đen, ít nhất vẫn còn mang hình dáng con người.
Nhà họ Kỳ đều có đôi mắt dài đuôi phượng lạnh lùng. Còn con tang thi này lại là đôi mắt tròn, như mắt hạnh.
Dù đã hóa thi, mặt nát bét, máu me lèm nhèm, nhưng ánh mắt vẫn còn linh động. Tròng mắt đen trắng rõ ràng, nhìn quanh hắn như người sống thật sự.
Có lẽ do nhìn quá nhiều tang thi kỳ dị, tự nhiên gặp một con vừa nhỏ vừa yếu thế này nhìn chằm chằm lại cảm thấy… có chút đáng yêu?
Dù đáng yêu thì… tang thi vẫn là tang thi. Phải giết.
Phân biệt rõ không phải em gái mình, Kỳ Tinh thất vọng thở dài, nâng dao chuẩn bị cho cô một nhát dứt khoát.
Khương Chiêu Tô cũng đang đánh giá Kỳ Tinh.
Từ xa đã thấy hắn đẹp trai rồi, giờ nhìn gần—phải nói là đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông.
Dĩ nhiên, đó chỉ là ảo giác.
Cô là tang thi, tim đã không còn đập, nhưng vẫn có cảm giác mặt đỏ, adrenaline dâng vọt, cả người run rẩy.
Không phải vì đẹp trai, mà là bản năng sợ hãi đang hú hét cảnh báo nguy hiểm.
Hắn càng đến gần, mùi máu trên người càng nồng, mùi thơm ngọt khiến dạ dày cô sôi ùng ục, nước dãi chảy ròng.
Nhưng ngay khi hắn cười, cô lập tức tỉnh táo—không ăn nữa, sợ lắm!
Cảm giác sợ hãi ép đói khát lùi xa mười dặm.
Đến khi thấy hắn nâng dao định bổ vào đầu, Khương Chiêu Tô trợn to mắt—trời ơi, giết người diệt khẩu thật kìa!!
Lưỡi dao sắp giáng xuống, cô điên cuồng giãy giụa, cổ họng phát ra tiếng “ô ô” tuyệt vọng, nước mắt tuôn ra hai hàng, mặt dính đầy thịt thối cọ vào giày Kỳ Tinh, như muốn xin tha mạng.
Tiếc là, cái mặt đầy mủ thối kia càng cọ càng kinh tởm, dính nguyên bãi vào giày hắn.
Nếu là người bình thường chắc nôn ra tại chỗ.
May mắn, Kỳ Tinh không phải người thường.
Thấy cô khóc, hắn vẫn mặt lạnh như băng, nhưng trong lòng lại nổi lên một tia kinh ngạc.
Con tang thi này không chỉ biết sợ, mà còn biểu lộ được cảm xúc?
Có cảm xúc tức là tang thi cấp cao. Cao hơn nữa, thậm chí có thể hiểu tiếng người, giao tiếp như người sống.
Nhưng dạng đó hắn chưa chắc đối phó nổi.
Con tang thi trước mặt tuy biểu hiện cảm xúc, nhưng sức tấn công kém, chẳng bằng tang thi bình thường.
Chẳng lẽ là biến dị?
Ở cái thế giới đầy dối trá và tàn bạo này, nhìn quen tang thi máu me và người xấu tráo trở, đột nhiên gặp một con yếu ớt vô hại thế này, Kỳ Tinh đột nhiên không muốn ra tay giết nữa.
Nhìn giày bị dính mủ máu, hắn nhét dao lại vào vỏ, rồi dùng vỏ dao khều cằm cô, hỏi:
“Tiểu tang thi, mày… hiểu được tao đang nói gì không?”
Khương Chiêu Tô bị dây chặn miệng, cố từ cổ họng phát ra tiếng: “Ngao ngao!”
“Nếu hiểu thì gật đầu. Không hiểu thì… giết.”
“NGAO!!”
Thấy còn cơ hội sống, Khương Chiêu Tô như gà mổ thóc, ra sức gật đầu lia lịa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
