Lâm Thu Nguyệt buông chén đũa, đứng dậy đi mở cửa. Cố Cảnh Khâm tựa lưng vào ghế ngồi, ánh mắt hờ hững dõi theo bóng dáng cô. Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa mở ra, cô đã kinh ngạc thốt lên cái tên: "Lục Dã!"
Cố Cảnh Khâm chẳng buồn quan tâm người ở cửa là ai. Tầm mắt hắn đảo qua tấm lưng của Lâm Thu Nguyệt, chậm rãi dời xuống, dừng lại trên vòng eo thon thả tưởng chừng như chỉ cần hai bàn tay là có thể ôm trọn, rồi xuống thấp hơn chút nữa là những đường cong được tôn lên một cách vừa vặn sau lớp quần jeans.
Hắn không thể không thừa nhận, tuy rằng kiểu phụ nữ phố thị như thế này không thể lọt vào mắt xanh của hắn, nhưng với tư cách là một người đàn ông bình thường, bản năng thưởng thức cái đẹp thì hắn vẫn có.
Lâm Thu Nguyệt vội vàng kéo cậu vào nhà trước: "Anh ta... là một người bạn của chị, tạm thời đang ở nhờ đây."
"Bạn bè?" Lục Dã đầy vẻ địch ý đánh giá Cố Cảnh Khâm: "Sao trước đây em chưa từng nghe nói chị có một người bạn như thế này?"
"... Là, là người bạn mới quen thôi." Lâm Thu Nguyệt ấp úng giải thích.
Cố Cảnh Khâm là người chủ động gật đầu chào Lục Dã trước, giọng điệu bình thản: "Chào cậu."
Lục Dã cố tình dời tầm mắt đi như thể không nghe thấy gì, ngồi phịch một cái xuống ghế sofa, phát ra tiếng động khá lớn. Lâm Thu Nguyệt nhíu mày, thấp giọng nhắc nhở: "Tiểu Dã, không được vô lễ như vậy."
"Bộ quần áo anh ta đang mặc trên người là của em đúng không?" Chân mày Lục Dã cau chặt lại vào nhau, âm điệu đột nhiên cao vút. Thân hình Cố Cảnh Khâm so với cậu thì cao ráo và kiện toàn hơn, chiếc áo thun cũ kỹ kia bị hắn mặc vào liền căng chặt ra.
Ánh mắt cậu đảo qua chiếc giường đơn nhỏ hẹp ở bên cạnh sofa, nơi rõ ràng vừa có người nằm ngủ, sắc mặt liền trở nên vô cùng khó coi. Cậu đột ngột quay sang gầm lên với Lâm Thu Nguyệt: "Chị vậy mà ngay cả giường của em cũng cho anh ta ngủ nữa chứ?!"
Lâm Thu Nguyệt vội vàng tiến lên nắm lấy tay áo của cậu, hạ thấp giọng: "Là tại chị không tốt, không nói trước với em. Em nhỏ tiếng chút đi, khách khứa còn đang ở đây mà."
"Khách khứa cái gì chứ!" Lục Dã căn bản không thèm nể mặt. Tuy rằng cậu đang chất vấn Lâm Thu Nguyệt nhưng ánh mắt lại như những nhát dao găm chặt vào người Cố Cảnh Khâm đầy cảnh giác: "Rốt cuộc anh ta là ai?!"
Cố Cảnh Khâm nhướng mày, tỏ ra ung dung xem kịch hay. Hắn nhớ Lâm Thu Nguyệt từng nhắc đến người em trai cùng quê lên thành phố nương tựa này. Cô nói cậu vô cùng thông minh và hiểu chuyện, đang là sinh viên năm ba của một trường đại học danh tiếng nhất thành phố Vân Xuyên. Mỗi lần nhắc đến cậu là trên mặt cô luôn hiện rõ niềm tự hào không thể giấu giếm.
Lúc này, Lâm Thu Nguyệt hướng về phía hắn nở một nụ cười đầy áy náy và ngượng ngùng: "Xin lỗi anh nhé, em trai tôi... nó còn chưa được hiểu chuyện lắm."
Lục Dã bắt gặp được vẻ điềm nhiên, thậm chí thấp thoáng chút khiêu khích trên gương mặt của Cố Cảnh Khâm, ngọn lửa giận trong lòng lập tức bùng lên, đến cả vành tai cũng tức đỏ gay.
Cậu đứng phắt dậy, thô bạo túm lấy cánh tay Lâm Thu Nguyệt, không nói không rằng kéo tuột cô vào phòng ngủ, ngay sau đó là tiếng "rầm" thật mạnh đóng sầm cửa lại như để trút giận.
Cố Cảnh Khâm nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, như suy tư điều gì. Người em trai hờ qua lời kể của người phụ nữ này, nhìn ánh mắt và thái độ kia, xem ra giống "bạn trai" của cô hơn.
Căn nhà cũ này có khả năng cách âm rất kém, tiếng tranh chấp đè nén của hai người ở trong phòng cứ đứt quãng truyền ra ngoài.
Lục Dã nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Thu Nguyệt, ép hỏi: "Rốt cuộc anh ta là ai?!"
Sắc mặt Lâm Thu Nguyệt cũng không còn tốt nữa: "Chị đã nói rồi, anh ta là bạn của chị. Hơn nữa, chị là chị của em, em đừng có dùng cái giọng thẩm vấn tội phạm đó với chị."
Thấy cô nổi giận, Lục Dã càng cảm thấy ủy khuất hơn. Cậu đã giận dỗi với Lâm Thu Nguyệt suốt một năm qua, khó khăn lắm mới chịu chủ động cúi đầu quay về tìm cô, kết quả là trong nhà đột nhiên lù lù xuất hiện thêm một người đàn ông, lại còn ngủ trên giường của cậu? Đã được sự cho phép của cậu chưa chứ?!
Còn nói là bạn bè gì nữa, làm sao cô có thể có một người bạn như thế này? Nghe qua đã biết là nói dối rồi! Nhưng cậu quá hiểu cô, biết rõ cách nào là có hiệu quả với cô nhất.
Cậu bĩu môi một cái, lập tức biểu diễn màn lật mặt nhanh như chớp: "Có phải chị không cần em nữa rồi không?" Hai mắt cậu nháy mắt đỏ hoe, nước mắt suýt chút nữa là rơi xuống. Ánh mắt đầy ủy khuất và đau khổ ấy lập tức đâm trúng tim Lâm Thu Nguyệt.
"Em nói bậy bạ gì đó."
"Chị rõ ràng là không muốn chứa em nữa, chị chê em là gánh nặng chứ gì!"
"Nói nhảm!" Lâm Thu Nguyệt bước tới gần cậu, giọng điệu cũng mềm mỏng đi rất nhiều: "Chị chưa bao giờ nghĩ như vậy cả."
"... Anh ta dưỡng thương xong là đi ngay thôi."
Lục Dã bỗng nhiên nhào thẳng vào lòng cô. Lâm Thu Nguyệt ngẩn ra một chốc, rồi sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu: "Ngoan nào, sao lớn thế này rồi mà vẫn giống như đứa trẻ vậy."
Lục Dã nhắm mắt lại, hít hà mùi hương quen thuộc trên người cô. Chiêu này tuy cũ nhưng dùng lần nào cũng hiệu quả. Tên Cố Cảnh Khâm kia khiến cậu thấy vô cùng chướng mắt, bất kể thế nào cũng phải đuổi hắn đi khỏi bên cạnh chị mới được.
Cậu bĩu môi hỏi: "Thế chị quen người bạn này như thế nào?"
Sợ Lục Dã lại nghĩ ngợi lung tung, vả lại bản thân cô cũng chẳng có gì phải giấu giếm, cô liền kể lại đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện cho cậu nghe.
Lục Dã đột ngột ngồi phắt dậy khỏi lòng cô, gương mặt lộ rõ vẻ không thể tin nổi và tức giận: "Một người hoàn toàn xa lạ mà chị cũng dám dẫn về nhà sao! Chính chị cũng nói lúc đó anh ta đang bị thương, rốt cuộc là bị thương vì lý do gì? Hơn nữa, vạn nhất anh ta là kẻ xấu thì sao?!"
Lâm Thu Nguyệt có chút hối hận vì đã nói thật, dù cô đã sớm biết nói ra sẽ bị Lục Dã giáo huấn một trận. Xét về tuổi tác cô là chị nhưng nhiều lúc Lục Dã lại là người trưởng thành hơn.
Cô cứng họng: "Chị... lúc đó chị thật sự không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ thấy bộ dạng anh ta lúc đó thực sự rất đáng thương, lại còn ngất xỉu nữa, cần người giúp đỡ nên chị mới... Vả lại nhìn anh ta cũng không giống người xấu chút nào."
"Đúng rồi." Cô bỗng nhớ ra điều gì đó: "Hai ngày trước con trai bà Cát về đòi tiền bà ấy, cũng là nhờ anh ta ra mặt mới đuổi được tên đó đi đấy."
"Nhiêu đó mà đã chứng minh được anh ta là người tốt rồi à?" Lục Dã thật sự sắp tức điên với cô rồi: "Bây giờ em ra đuổi anh ta đi ngay."
Lâm Thu Nguyệt vội vã níu tay áo cậu lại: "Muộn thế này rồi, em định đuổi anh ta đi đâu chứ?"
Lục Dã bỗng khựng bước, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu: "Em không tin anh ta không có nhà, mà cứ phải mặt dày ở lại chỗ này của chị."
"Tiểu Dã, có gì để ngày mai rồi tính nhé." Lâm Thu Nguyệt khẩn khoản cầu xin cậu, việc đuổi một người vẫn còn đang mang thương tích ra khỏi nhà là điều cô không đành lòng làm.
Sự lương thiện của cô quả thực khiến người ta phải bốc hỏa, Lục Dã châm chọc: "Hay là chị thấy người ta đẹp trai nên mới nảy sinh ý đồ không an phận hả?"
Lâm Thu Nguyệt sửng sốt, mặt cô thoắt đỏ thoắt trắng, bị tức đến mức nửa ngày trời không thốt nên lời: "Em... em đừng có vô lý đùng đùng như thế, chị không muốn nói chuyện với em nữa."
Vẻ nũng nịu khi nãy của Lục Dã hoàn toàn biến mất, lúc này lời nói của cậu vô cùng độc địa, nhất quyết phải làm tổn thương cô cho bằng được: "Sao không nói gì nữa?"
"Chẳng lẽ bị em nói trúng tim đen rồi sao?"
Hai mắt Lâm Thu Nguyệt đỏ mọng lên như mắt thỏ, cô ngước lên trừng mắt nhìn cậu nhưng ánh nhìn ấy chẳng hề có chút sức uy hiếp nào: "Chị... chị là chị của em, sao em có thể ăn nói với chị như thế được!"
"Chị em cái gì chứ." Lục Dã nghiến răng, giọng điệu oán hận: "Ở cạnh bên nhau mà chẳng có chút quan hệ huyết thống nào! Có người chị nào mà cả năm trời không thèm đến thăm em trai mình lấy một lần không?!"
Nhiều lúc cậu ước gì mình và cô có mối quan hệ ruột thịt, như thế cô sẽ không thể dễ dàng bỏ mặc cậu, hai người mới có thể ở bên nhau cả đời không xa rời!
Cố Cảnh Khâm ở ngoài phòng khách im lặng lắng nghe, cuộc tranh cãi của họ không sót một chữ nào lọt vào tai hắn. Hai người cãi vã ngày một dữ dội, cuối cùng Lục Dã đập cửa bỏ đi thẳng.
…
Sáng sớm hôm sau, Lâm Thu Nguyệt mang gương mặt tiều tụy vì cả đêm mất ngủ cùng quầng thâm rõ rệt nơi đáy mắt, đẩy cửa phòng ngủ bước ra ngoài.
Nhìn quanh căn phòng tĩnh mịch, cô theo bản năng dáo dác tìm kiếm một lượt nhưng lại phát hiện người đàn ông kia đã rời đi rồi. Hắn biến mất một cách sạch sẽ, cứ như thể hắn chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô vậy.
Một cảm giác hụt hẫng và xót xa bỗng chốc dâng lên trong lòng. Đến lúc này cô mới giật mình nhận ra, ngay cả tên của hắn cô cũng chưa từng được biết. Ánh mắt cô vô định dời đi, cuối cùng dừng lại trên chiếc bàn tròn nhỏ ở phòng khách.
Trên bàn có một tờ giấy nhỏ nằm im lìm, bên trên được đè lại bởi một chiếc đồng hồ nam trông vô cùng xa xỉ.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn một hàng chữ ngắn ngủi, lạnh lùng: "Mấy ngày qua, xin đa tạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

