Ven đường đang đỗ một chiếc Maybach màu đen, Cố Cảnh Khâm ngồi ở hàng ghế sau, lặng lẽ nhìn Lâm Thu Nguyệt đang bận rộn qua khung cửa sổ xe.
Liên tiếp ba ngày liền, Lục Dã vừa giận Lâm Thu Nguyệt lại vừa cứ thích chạy ra phố ăn vặt. Mỗi ngày cậu ăn ba bát hoành thánh, ngồi lì ở quán suốt hai tiếng đồng hồ. Cậu nhất quyết không chịu nói chuyện với Lâm Thu Nguyệt, chẳng biết là đang hờn dỗi với ai.
Tối nay, Lục Dã lại ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ hẹp, trước mặt là bát hoành thánh bốc khói nghi ngút, cậu nghiến răng nghiến lợi chằm chằm nhìn Lâm Thu Nguyệt. Cô đến đây thật sự chỉ để bày gánh hàng bán hoành thánh thôi sao?
Người đàn ông trong căn nhà đó rốt cuộc đã cút đi chưa?
Mà tại sao cô lại gầy đi nhiều đến thế?
Còn nữa, đã nhiều ngày như vậy rồi, cô rốt cuộc có nhớ cậu không?
Cậu có cả một bụng câu hỏi muốn chất vấn nhưng lại không thể mở lời. Chuyện này là do Lâm Thu Nguyệt làm sai trước, cô không chịu cúi đầu xin lỗi thì cậu tuyệt đối không chủ động nói chuyện trước!
Cúi đầu trước là không bao giờ!
Ánh mắt cậu hậm hực găm chặt vào Lâm Thu Nguyệt, tay thì múc một viên hoành thánh đưa lên miệng. Vì toàn bộ sự chú ý đều đặt hết lên người cô, cậu suýt chút nữa đã chọc thẳng chiếc thìa vào lỗ mũi.
Quán hoành thánh rau dại của Lâm Thu Nguyệt buôn bán quá đắt hàng, cô cứ luôn tay luôn chân gói bánh rồi thả bánh vào nồi, căn bản không hề chú ý đến ánh mắt của Lục Dã.
Lục Dã đang chán chường ăn hoành thánh thì bỗng có người vỗ mạnh vào vai cậu, quay đầu lại nhìn thì ra là cậu bạn cùng phòng kiêm chiến hữu chuyên tấu hài Đỗ Khang Kiến.
"Mình bảo này, cậu trốn cả buổi tụ tập của lớp rốt cuộc là để làm gì, hóa ra là ra đây ăn hoành thánh một mình à?"
Đỗ Khang Kiến ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, giọng điệu đầy tò mò: "Món hoành thánh này ngon đến thế cơ à? Mà ngày nào cậu cũng mò ra đây ăn."
Cậu ấy trực tiếp đưa tay định múc một viên hoành thánh trong bát của Lục Dã, nhưng ngay lập tức bị Lục Dã giật phắt chiếc thìa lại.
"Muốn ăn thì tự đi mà mua."
"Kẻ keo kiệt, tôi ăn ké miếng hoành thánh thôi làm gì ghê thế? Cậu ăn tận hai bát rồi còn gì! Giữ khú khú như giữ vàng ấy, sao nào, bên trong có mạ vàng chắc?"
Lục Dã đảo mắt một cái: "cậu không có việc gì làm thì đi chỗ khác chơi đi, tôi đang phiền chết đi được đây."
Đỗ Khang Kiến vẻ mặt hóng hớt: "Phiền cái gì? Cãi nhau với bạn gái à?"
Lục Dã bĩu môi, cậu suýt chút nữa thì quên mất chuyện này, phải tìm thời gian thích hợp để nói lời chia tay với Mỹ Na mới được.
Lâm Thu Nguyệt sau khi phục vụ xong cho mấy bàn học sinh liền quay đầu lại, phát hiện Lục Dã vẫn chưa về, bên cạnh cậu còn xuất hiện thêm một cậu nhóc trẻ tuổi khác, trông giống như bạn học đang ngồi trò chuyện cùng nhau.
Cô liền đi đến quầy hàng bên cạnh mua hai ly đá bào xoài, mang qua đặt lên bàn của Lục Dã.
Lục Dã liếc mắt nhìn một cái, đúng là hương vị cậu yêu thích nhất, trong lòng cậu mừng thầm như mở cờ nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ lạnh lùng. Cậu chưa kịp mở miệng thì Đỗ Khang Kiến đã nhanh nhảu nói trước: "Em cảm ơn chị ạ!"
Lục Dã lập tức nhíu mày, chị của ai cơ chứ!? Đây là chị gái của tôi!
Cậu không đụng vào ly đá bào trên bàn, chỉ nhìn Lâm Thu Nguyệt với vẻ vô cùng cao ngạo: "Làm gì thế? Tôi có gọi đồ uống đâu."
Đỗ Khang Kiến huých cùi chỏ vào người cậu một cái: "Chị ấy muốn cảm ơn cậu vì đã ủng hộ việc buôn bán đấy." Cậu ấy ngửa mặt lên cười híp mắt với Lâm Thu Nguyệt: "Ly này là chị tặng tụi em hả chị?"
Đỗ Khang Kiến mở miệng là gọi một tiếng chị ngọt xớt, Lâm Thu Nguyệt mỉm cười gật đầu. Lục Dã trong lòng hừ lạnh một tiếng, cậu nhìn chằm chằm Lâm Thu Nguyệt rồi nói: "Tôi không thích uống đồ lạnh."
"Cậu không uống thì để mình! Một mình mình có thể giải quyết cả hai ly luôn." Đỗ Khang Kiến lập tức muốn với tay sang lấy ly đá bào trước mặt cậu, Lục Dã thực sự muốn tức điên với cái tên phá đám này, đúng là làm hỏng hết cả chuyện!
(Bình thường LD và LTN xưng hô chị em nhưng vì giận nên cậu sẽ xưng tôi chị)
Lâm Thu Nguyệt nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng như chứa chan bao điều muốn nói, cô rất muốn hỏi thăm dạo này cậu đi học có mệt không? Ở trường có hòa đồng với các bạn không? Tiền sinh hoạt phí cô đưa có còn đủ chi tiêu không?
Lục Dã bị ánh mắt ấy làm cho cảm động, nơi căng thẳng bấy lâu nay trong lòng rốt cuộc cũng dịu lại, bản thân cậu vốn dĩ cũng chẳng muốn giận dỗi với Lâm Thu Nguyệt nữa. Cậu vừa định mở lời thì nghe thấy Đỗ Khang Kiến vừa nuốt một ngụm đá bào vừa nói: "Chị ơi, có khách đến kìa."
Lâm Thu Nguyệt quay đầu nhìn lại, phía bên kia quả thực vừa có mấy bạn sinh viên đi tới. Lời nói đã đến bên miệng Lục Dã đành phải nuốt ngược trở vào trong lòng.
"Vậy chị đi tiếp khách trước nhé." Lâm Thu Nguyệt cười với hai người một cái rồi quay người rời đi.
Lục Dã nhìn theo bóng lưng cô đến ngẩn người, Đỗ Khang Kiến thì vừa mút đá bào vừa cảm thán: "Chao ôi, người chị này dịu dàng quá đi mất, chẳng bù cho bà chị ở nhà của tôi, hung dữ phát khiếp."
Lục Dã bĩu môi, lười chẳng buồn bố thí cho cậu ấy một ánh nhìn. Bỗng nhiên điện thoại của cậu đổ chuông, cúi đầu nhìn màn hình hiển thị là giáo sư Long gọi tới, cậu lập tức nhấn nút nghe.
"Alo, giáo sư Long ạ."
"Em đang ở bên ngoài ạ."
"Ngay bây giờ ạ?" Lục Dã nhíu mày: "Dạ vâng, em biết rồi ạ."
"Có chuyện gì thế?" Đỗ Khang Kiến vừa uống sạch sành sanh một ly đá bào.
"Giáo sư Long tìm mình, bảo có vài việc cần thảo luận. Mình phải quay về trường ngay bây giờ."
"Hả? Thế mình về cùng cậu luôn." Đỗ Khang Kiến cầm theo ly đá bào xoài còn lại rồi đứng dậy đi theo.
Lục Dã quay đầu nhìn Lâm Thu Nguyệt đang tất bật trước quán hoành thánh một cái, lúc này mới cùng Đỗ Khang Kiến rời đi.
…
Đến khi dọn hàng xong xuôi thì đồng hồ đã điểm hơn 12 giờ đêm, trên phố ăn vặt lúc này cơ bản đã vắng tanh không còn một bóng người. Lâm Thu Nguyệt lấy điện thoại ra định gửi cho Lục Dã một tin nhắn, nhưng lại đắn đo không biết nên viết gì, cô thở dài nghĩ bụng thôi cứ đi về nhà rồi thong thả suy nghĩ sau vậy.
Đúng lúc này, từ phía xa có bốn gã thanh niên đi tới, dáng vẻ đi đứng nghênh ngang, cợt nhả trông chẳng khác nào lũ lưu manh đầu đường xó chợ. Lâm Thu Nguyệt cảm thấy bất an, linh tính mách bảo bọn chúng đang nhắm vào mình, cô vội vàng định đẩy xe rời đi.
Thế nhưng, một gã đàn ông mặt mày bặm trợn, trên cánh tay có hình xăm lớn đã thô bạo chộp lấy tay lái xe đẩy của cô. Tim Lâm Thu Nguyệt như rơi rụng mất một nhịp, cô hoảng hốt nhìn dáo dác xung quanh, chỉ có một hai người qua đường nhìn thấy cảnh này liền co giò chạy còn nhanh hơn thỏ.
Đôi chân Lâm Thu Nguyệt run lên bần bật vì sợ hãi, nhưng cô vẫn cố nặn ra một nụ cười để tỏ ra trấn định.
"Tôi dọn hàng rồi, các anh ngày mai quay lại nhé."
"Ai bảo bọn tao muốn ăn hoành thánh?" Gã cầm đầu nở một nụ cười bỉ ổi.
"... Vậy các anh muốn làm gì?"
"Mày là người mới đến đây đúng không? Bộ chưa nghe danh tiền bảo kê bao giờ à?" Gã cầm đầu ra dấu tay ám chỉ việc đưa tiền.
"Khu vực này đều do một tay đại ca đây bảo kê đấy!" Trong lòng Lâm Thu Nguyệt chợt lạnh toát, hóa ra những chuyện thường thấy trên phim ảnh lại có thật ở ngoài đời. Tuy cô không muốn đưa tiền chút nào, nhưng cô lại càng sợ bốn gã lưu manh đang vây quanh mình hơn.
Thời buổi này ai nấy đều thanh toán bằng điện thoại, chẳng mấy ai mang theo tiền mặt bên người. Lâm Thu Nguyệt run rẩy móc hết số tiền trong túi ra, gom góp lại tất cả được 58 tệ, cô đưa toàn bộ cho gã đàn ông.
Gã đàn ông nhìn lướt qua số tiền, rồi thẳng tay ném mạnh vào người cô, hung thần ác sát quát lớn: "Con mụ này! Mày dám giỡn mặt với anh em tao đấy à!?"
Lâm Thu Nguyệt bị tiếng quát tháo của gã làm cho kinh hồn bạt vía, suýt chút nữa là đứng tim, gương mặt cô tái mét không còn một giọt máu: "Đây là toàn bộ tiền mặt tôi có rồi, các... các anh muốn bao nhiêu tiền?"
Gã đàn ông giơ hai ngón tay dí sát vào trước mặt cô: "Hai vạn!"
"Hai vạn!?" Lâm Thu Nguyệt sững sờ, cô có bày hàng ròng rã ít nhất bốn tháng trời cũng chưa chắc đã kiếm nổi số tiền lớn như vậy! Đây... đây chẳng phải là muốn dồn cô vào con đường chết hay sao!
Lâm Thu Nguyệt khẩn khoản van xin: "Đại ca, sau này tôi không bày hàng ở con phố này nữa có được không? Tôi thật sự không thể nào đào đâu ra ngần ấy tiền cả."
Gã đàn ông trợn mắt nhìn cô đầy hung tợn: "Không được!"
Gã tiến sát lại gần cô, mùi hôi hám từ trong miệng gã xộc ra khiến người ta muốn nôn mửa: "Bày quán buôn bán lợi nhuận cao thế này, lại chẳng mất một xu tiền thuê mặt bằng, bán được bao nhiêu là đút túi bấy nhiêu! Mày bảo không có tiền, ai mà thèm tin chứ?"
"Đúng thế, ai mà tin nổi cơ chứ?" Những gã xung quanh liền cười rộ lên phụ họa một cách quái đản.
Ánh mắt gã cầm đầu bắt đầu dời xuống nhìn chằm chằm vào ngực cô: "Nhưng mà nếu mày thật sự không có tiền thì dùng cách khác để gán nợ cũng không phải là không thể." Nói xong, gã nở nụ cười vừa bỉ ổi vừa phóng đãng, cô nàng này dáng người trông cũng ra dáng lắm chứ. Tuy nhiên gã cũng chỉ dám có tà tâm chứ không có gan làm càn, suy cho cùng gã cũng chỉ là kẻ nhận tiền để đi làm việc cho người khác mà thôi.
Bỗng nhiên, một giọng nói đầy phẫn nộ và đanh thép từ đâu giáng xuống, xé toạc không gian tĩnh mịch của màn đêm: "Mẹ kiếp, các người dám động vào chị ấy một cái thử xem!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


