Nhật ảnh tây tà (hoàng hôn), bình thường đúng lúc này, Liên gia đã ăn xong bữa tối rồi, nhưng mà hôm nay, trong đông phòng của Liên gia, trên giường gạch lại có nhiều người đang ngồi, bàn ghế vẫn còn không có mang lên.
Lão gia tử của Liên gia – Liên Phương, là một ông lão mặt đỏ cao gầy. Hắn ăn mặc một thân quần áo vải thô màu xanh, ngồi xếp bằng tại đầu giường đặt gần lò sưởi, ở trên miệng xoạch xoạch rít lấy t.h.u.ố.c lá rời.
Tại đối diện Liên lão gia tử, một trung niên nam tử lưng hướng về phía dưới giường gạch đang ngồi xếp bằng, sắc mặt trắng nõn, chính là con trai trưởng Liên Thủ Nhân của Liên gia. Hắn ăn mặc lụa tơ màu Quỳ Hoa, đội khăn vuông, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.
Bởi vì Liên lão gia tử không nói lời nào, nên tất cả mọi người không dám lên tiếng, chỉ có cô cháu Liên Tú Nhi cùng Liên Hoa Nhi hai cái đầu lần lượt chụm vào, thì thầm nhỏ giọng đùa giỡn.
Liên Mạn Nhi từ bên ngoài tiến đến, liếc nhìn thấy Liên Hoa Nhi. Liên Hoa Nhi ngẩng đầu, nhìn lại Liên Mạn Nhi, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, đang nói chuyện Liên Tú Nhi cũng dừng lại.
Trương thị giúp đỡ Liên Thủ Tín đem Liên Mạn Nhi trên lưng hắn thả xuống trên giường gạch.
Liên Mạn Nhi ngồi ở đó, lặng lẽ đánh giá người trong phòng. Liên lão gia tử năm nay có lẽ năm mươi bảy tuổi, thân thể trước mắt cường tráng vô cùng. Liên lão thái thái lúc còn trẻ nhất định là mỹ nhân, lão đại và lão Tứ của Liên gia tướng mạo đều giống nàng, đáng tiếc Liên Tú Nhi lại không giống nàng. Liên Tú Nhi năm nay mười bốn tuổi, cùng tuổi với Liên Chi Nhi nhi. Ai, Liên Chi Nhi nhi quá gầy, giống Liên Tú Nhi mới xem như dậy thì bình thường.
Gương mặt trắng nõn, bờ môi mỏng chính là con dâu Cổ thị, vợ của lão đại Liên gia đi, còn có tỷ muội Liên Hoa Nhi cùng Liên Đóa Nhi, đều ăn mặc tơ lụa. Ai, Liên Mạn Nhi ngầm thở dài.
“… Đứa nhỏ này thà c.h.ế.t cũng không chịu ăn cái gì, cứ sợ lại bị chúng ta bán đi.” Liên Thủ Tín cùng Trương thị đứng ở dưới giường gạch, “Cha, xin ngài nói vài lời đi.”
Liên lão gia tử nhìn thoáng qua con trai trưởng, đem tẩu hút thuốc trong tay đập đập xuống.
“Thủ Nhân, ngươi nói một chút, đều là chuyện thế nào?”
Liên Thủ Nhân còn chưa mở miệng, mặt mũi Cổ thị cũng đã tràn đầy ý cười nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
