“ Hìhì, không thể nói.”
Liên Thủ Nghĩa cười nói “ Ngươi cứ yên tâm đi, bất kể như thế nào, hắn không dám không quan tâm chúng ta. Chờ chúng ta cũng đi theo làm lão gia thái thái, cũng mua mấy nha đầu hầu hạ, cho các con cưới nữ nhân chân bó ở trong thành.”
“ Phụ thân, con không lấy nữ nhân bó chân trong thành, Tiểu Yến ở La gia thôn là được.” Liên Nhị lang không biết đã tỉnh lúc nào. Hắn năm nay mười bảy tuổi, đã là tuổi nên cưới vợ, nhưng cao cao thì không giới tới, còn thấp thấp thì không xong.
“ Mạn Nhi, uống đi, tránh sau này bị nhức đầu.” Liên Chi Nhi khuyên nhủ.
Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, thân thể của nàng còn rất yếu nên đành phải nắm lỗ mũi đem thuốc nuốt xuống. Cả quá trình, ánh mắt của nàng cũng là híp nửa, trên thực tế còn chưa hoàn toàn thanh tĩnh, uống thuốc xong nàng lại thấy buồn ngủ.
Không biết qua bao lâu, Liên Mạn Nhi mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện của Liên Thủ Tín và Trương thị.
“ Vương thái y tối nay sẽ ở nhà huynh đệ hắn, sáng sớm ngày mai trở về trấn trên.” Liên Thủ Tín nói.
“ Vậy buổi sáng ngày mai, ngươi cũng đi theo lên trấn trên mua thuốc hả?” Trương thị hỏi “ Tiền thuốc, mẫu thân cho sao?”
Liên Thủ Tín không trả lời, Trương thị thở dài.
“ Vương thái y có tâm địa bồ tát nhưng ta cũng không nên thiếu ân tình này, nhất là thuốc kia người ta cũng là mua lại. Nếu như mẫu thân thật sự không cho tiền thì lấy hai cây trâm của ta đi.”
“ Sáng mai ta thử đi nói một lần với mẫu thân xem sao.” Liên Thủ Tín nói.
Trương thị ừ một tiếng, quay đầu nhìn về nơi Liên Mạn Nhi đang ngủ, bất giác vành mắt đỏ lên.
“ Ta thật có lỗi với Mạn Nhi, ta làm sao lại ngu như vậy, người ta nói cái gì cũng tin. Nếu Mạn Nhi xảy ra việc bất trắc gì, ta cũng không còn mặt mũi để sống nữa. Người ta muốn bán nữ nhi của ta cầu vinh kìa.” Trương thị thấp giọng khóc nức nở.
“ Nói nhảm gì.” Liên Thủ Tín âm thanh có chút rầu rĩ “ Mạn Nhi không phải là đang sống tốt đó sao…. Chuyện của Mạn Nhi,… mẫu thân,.. Đại ca, đại tẩu bọn họ,…… có thể không phải là…” Không phải là cố ý. Mấy chữ này Liên Thủ Tín cuối cùng cũng không nói ra miệng.
“ Đó là huynh đệ ruột thịt của ngươi, một mình ngươi trong lòng hiểu là tốt rồi. Mấy năm nay chúng ta làm việc thì đi ở phía trước, ăn uống thì đi ở sao, Mẫu thân có nói như thế nào ta cũng chưa từng oán trách qua. Nhưng chuyện hôm nay, nếu Mạn Nhi không nói, ta còn làm một kẻ ngu. Suy nghĩ một chút trong lòng giống như bị tạt một gáo nước lạnh.”
Trương thị từ thấp giọng khóc nức nở chuyển làm khóc lớn lên.
“ Mạn Nhi là xương thịt của ngươi a.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)