“ Anh tử bên kia không thành vấn đề chứ.” Cổ thị lại hỏi.
“ Nó là đồ kiến thức hạn hẹp, bị con dùng mấy lời hữu ích đã dừng lại được, cái vòng tay kia nó còn tưởng là nhận được vàng, thật là đồ không biết gì.” Liên Hoa Nhi khẩu khí có chút khinh bỉ “ Chuyện này chỉ cần giấu diếm đến khi con gả đi thì không cần sợ nữa.”
“ Vậy cũng được.” Cổ thị gật đầu.
“Nương, có cái gì ăn sao, con cũng muốn c.h.ế.t đói rồi.” Liên Hoa Nhi ngồi vào trên giường gạch.
“Nương biết con sẽ đến là tìm đồ ăn a.” Cổ thị cười cười từ trong áo lấy ra một hộp điểm tâm “ Quế hoa cao của Quế Hương trai ở trấn trên, con thích nhất đây.”
Liên Hoa Nhi liền lấy điểm tâm từ trong hộp ra ăn.
“ Nương, con nhất định phải ở nơi này xuất giá sao? Nếu không ngày mai con trở về trấn trên. Thức ăn nhà bọn họ, con thật ăn không nổi, suốt ngày cũng là gạo kê cùng bánh ống, cắt đau cổ họng luôn nhưng một ngụm cũng phải ăn. Tú Nhi cô cô còn muốn gắp thịt ăn, miếng thịt mỡ đó cũng chỉ có thể cho chó ăn, nàng còn tưởng là cái gì tốt. Buồn cười là lúc ăn cơm, cũng vì cái này mà náo loạn cả lên.” _ (TT: thì họ ăn uống kham khổ để cho mày ăn sung sướng, còn chê >_
Liên Hoa Nhi nói xong lời cuối nhịn không được mà bật cười lên.
“ Trước nhịn một chút đi, không trở lại, dựa vào phụ thân con thì đồ cưới có thể đặt mua cho con à.” Cổ thị vừa nói chuyện vừa liếc qua Liên Thủ Nhân bên cạnh.
“ Hiện tại có tiền, Tống gia bên kia cũng đã nói, từ trấn trên gả đi cũng dễ dàng hơn.” Cổ thị nói.
Liên Thủ Nhân có chút chần chờ.
“ Nói như vậy cũng được, bất quá phụ mẫu biết ta ở trấn trên không có chỗ ở, muốn chúng ta ở qua sang năm. Nếu ngày mai đi sợ là làm lạnh lòng phụ mẫu, sau này mọi chuyện cũng không dễ làm.” Liên Thủ Nhân nói “ Ngày mai tự ta trở về, các ngươi cứ ở nơi này, ta sẽ gọi bọn Đại lang trở lại.
Lập tức sẽ phải thu hoạch vụ thu, các ngươi ở nơi này cũng dòm ngó chút ít, chuẩn bị một tí đi trấn trên đổi gạo trắng, đủ chúng ta ăn sang năm.”
“ Phụ thân nói không sai, chuyện này để đại ca và đại tẩu làm là được, bọn họ cũng đã quen làm, con cùng nương theo phụ thân trở về trấn trên, chuẩn bị cho tốt đồ cưới.” Liên Hoa Nhi nói.
“ Chẳng lẽ Đại lão gia có chuyện gì, muốn bỏ qua mấy mẫu tử chúng ta mới có thể làm?” Cổ thị cười híp mắt nhìn Liên Thủ Nhân.
“ Nói nhảm gì đó, vậy sáng sớm ngày mai cùng phụ mẫu nói mang các ngươi cùng nhau trở về.” Liên Thủ Nhân vội nói.
Cổ thị và Liên Hoa Nhi nhìn nhau cười.
“ Phụ thân, nương đồ cưới của con, ngài tính xong chưa?” Liên Hoa Nhi lại hỏi.
“ Tống gia công tử không phải đã nói là không cần đồ cưới sao, hắn cưới cũng là cưới con.” Liên thủ Nhân vội nói “ Con cũng thấy đấy, chúng ta còn tiền đâu đặt mua đồ cưới.”
“ Phụ thân nói như vậy thì chuyện sau này của phụ thân cũng khó làm.” Liên Hoa Nhi cầm khăn lau bột phấn điểm tâm trên khóe miệng.
“ Ngươi, nha đầu này, nói gì đó, muốn làm khó phụ thân ngươi?” Liên Thủ Nhân có chút giận.
Cổ thị bận rộn ở một bên khuyên giải “Hai người các ngươi có chuyện gì từ từ thương lượng.”
“Phụ thân, người đừng quên, ngày mai mượn tiền, cũng là con mượn. Ngày mai mượn tới tay năm trăm bốn mươi hai, ba trăm lượng còn phải đưa cho Dương Thành Phong, Còn hai trăm bốn mươi hai, bốn mươi hai để lại cho phụ thân dùng, hai trăm lượng còn lại đưa con mua đồ cưới, miễn cưỡng cũng trôi qua.” Liên Hoa Nhi nói, hiển nhiên là đã sớm tính toán rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
