Liên Mạn Nhi cố gắng hồi tưởng đến bộ dáng của tiểu hài tử, cố ý đem mình khóc thở không ra hơi, trong miệng cũng không nhàn rỗi, nói Liên lão thái thái đem thịt kia ném cũng không cho mấy hài tử bọn họ ăn.
Liên lão thái thái tức giận cơ hồ ngã ngửa, mấy hài tử trong nhà cũng là bị nàng đàn ép quen, nhất là hai nữ nhi của Trương thị lại càng muốn gì được đó, bị mắng cũng chỉ dám nhỏ giọng khóc, lúc nào mà như vậy qua. “ Ngươi, ngươi, xem ngươi, …” Chu thị lại chỉ vào Trương thị mắng.
“ Ồn ào cái gì, ăn cơm đi. Có thịt thì để cho bọn nhỏ ăn.” Liên lão gia tử ở chỗ đầu kháng nói một câu, “ Ngươi đừng có thiên vị một bên như vậy.”
Liên Mạn Nhi khóc lóc kể lể làm cho nàng đứng không vững lại thêm Liên lão gia tử lên tiếng, nên Chu thị chỉ có thể đem khẩu khí này nhịn xuống.
“ Đây thịt này đều cho ngươi ăn.” Chu thị giận dữ đem mấy miếng thịt còn dư lại trong chậu gắp hết vào chén của Liên Mạn Nhi.
Cắt, đây cũng không ấu trĩ như thế. “ Nội là thương cháu nhất.” Liên Mạn Nhi khóc nhanh mà đi cũng nhanh.
Trương thị thay đổi sắc mặt quay đầu nhìn liên Mạn Nhi. “ Mạn Nhi…” có chút sợ hãi có chút cầu khẩn, “ Mang thịt trả lại cho nội con.”
Liên Mạn Nhi xem thường, cho dù trả lại chỉ sợ cũng bị Chu thị ném đi. “ Diệp Nhi, Nghiền Nhi, tỷ tỷ còn có Tiểu Thất.” Liên Mạn Nhi đem thịt trong chén phân cho mấy hài tử, còn đem phần của mình cho Tiểu Thất. “ Đây là thịt nội cho chúng ta, chúng ta cùng nhau hướng nội cảm ơn đi.” Liên Mạn Nhi hướng mấy hài tử nói.
“ Cám ơn nội.” Mấy hài tử thấy thịt trong chén cũng kêu thật to nói.
Mặt Chu thị đen như đáy nồi. Liên Mạn Nhi chỉ làm như không thấy, cúi đầu xới cơm ăn.
……………………………………………………………
Mọi người rất nhanh ăn xong cơm tối, Trương thị mang theo Liên Chi Nhi thu thập bát đũa, Triệu thị cùng Liên Diệp Nhi cũng đi theo hỗ trợ. Chu thị sau chuyện đó thì chỉ ăn thêm vài miếng cơm, n.g.ự.c không thoải mái nằm trên giường gạch ai u ai u không ngừng kêu. Mấy nhi tử cùng con dâu đến hỏi thăm, Chu thị cũng không nói thế nào chỉ nói n.g.ự.c mình không thoải mái, muốn chết.
“ Phụ thân, không bằng kêu đại phu nhanh tới xem cho Nương một chút.” Liên Thủ Tín nói.
“Tứ ca, nương đây là do Mạn Nhi nhà huynh làm cho tức.” Liên Tú Nhi nói.
Liên Thủ Tín quay đầu lại nhìn Trương thị, Trương thị than thở. Đều là trong một phòng xảy ra chuyện gì Liên Thủ Tín đều biết. Muốn nói Mạn Nhi làm sai là không nên đem đũa ra gắp thịt. Nhưng tiểu hài tử hiểu chuyện đã vòng chuyển đũa trở lại, mọi người cười một tiếng coi như xong chuyện. Lại nói, Chu thị thiên vị cũng không phải ngày một ngày hai. Liên Thủ Tín nhìn đại nữ nhi gầy như que củi của mình, nhị nữ nhi thì đầu vẫn còn quấn vải, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Bệnh này của Chu thị một năm cũng náo loạn mấy lần, trị liệu bằng cách nào, mọi người đều rõ ràng. Cách trị liệu tốt nhất là phải đánh Liên Mạn Nhi. Nhưng bất kể là Liên Thủ Tín hay là Trương thị, tuy quản hài tử của mình rất nghiêm khắc nhưng đều không chịu đánh chửi con mình.
“ Mạn Nhi, tới đây nói xin lỗi nội con đi.” Liên Thủ Tín gọi Liên Mạn Nhi.
Gì cơ, nói xin lỗi? Liên Mạn Nhi trừng mắt nhìn.
“ Tứ ca, huynh nói sao mà đơn giản vậy, huynh nhìn nương tức thành như vậy chỉ nói miệng một chút là được sao.” Liên Tú Nhi bất mãn nói.
“ Con dập đầu cho nội.” Liên Mạn Nhi nói như vậy, còn chưa có quỳ xuống liền ôm đầu, tựa vào ngưới Trương thị, yếu ớt nói: “Nương, đầu con đau quá đau quá.”
Trương thị không biết Liên Mạn Nhi giả bộ, thoáng cái trên đầu toàn mồ hôi. “ Mạn Nhi, con như thế nào rồi, đừng dọa nương a. Trời ơi… …” Trương thị khóc kêu lên, nàng khóc thật, nữ nhi mới vừa mất đi mà có lại được, nếu như lần nữa mất đi, đó là hướng đến vết thương mới đ.â.m một dao, đau đớn đến nhường nào.
Liên Chi Nhi, Ngũ lang và Tiểu Thất, tất cả đều vây quanh tới đây,nhìn thấy Liên Mạn Nhi nằm không nhúc nhích cùng òa khóc lên.
“ Ôm nha đầu trở về đi, tìm đại phu xem.” Liên Lão gia tử nói với Liên Thủ Tín, vừa quay đầu trách mắng Lão thái thái vẫn đang nằm trên giường. “ Dỗi hờn cái gì, ngươi cả đống tuổi rồi, cũng không sợ khó coi.”
“ Con một hồi sẽ dập đầu với nương.” Liên Thủ Tín cùng Trương thị vội vã ôm Liên Mạn Nhi hướng tây sương phòng đi.
Trở lại tây sương phòng, Liên Mạn Nhi được thả lên giường gạch, Trương thị vẫn còn ôm nàng hỏi thăm nàng thế nào. Liên Mạn Nhi nhìn thấy hai vợ chồng cộng thêm mấy hài tử lo lắng, cảm thấy có chút không đành lòng.
“ Con cảm thấy được tốt hơn một chút rồi.” Liên Mạn Nhi nói” Tối rồi, đừng tìm đại phu, đường không dễ đi.”
Ngày hôm nay quá mệt mỏi, thân thể Liên Mạn Nhi lại suy yếu, nói xong những lời này cũng cảm thấy thật mệt mỏi. Trong lúc mơ mơ màng màng nàng nghe thấy một cỗ mùi vị của thuốc bắc và giọng nói của Liên Thủ Tín, Trương thị: “Vương thái y, nhờ có ngài ở đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



