Nói đến Liên Mạn Nhi, Liên Thủ Tín không nói được nữa, buông đầu rũ xuống.
Không phải là khóc chứ, Liên Mạn Nhi suy nghĩ đến lời nói của Liên Thủ Tín, … tâm tình có chút phức tạp.
“ Con cũng cùng một ý với Tứ đệ.” Liên Thủ Lễ nói.
“ Tiền này Hoa Nhi nhất định sẽ trả. Nhưng Hoa Nhi không thể lăn dấu tay, nếu truyền đi ra ngoài thì người ta sẽ nghĩ thế nào.” Cổ thị cũng khóc thút thít.
“ Thủ Nhân, ngươi nói phải làm sao?”
“ Không thể để Hoa Nhi lăn dấu tay, Phụ thân ngài là chủ một nhà, hay là ngài lăn ấn đi.” Liên Thủ Nhân nói. _ (TT: thằng con bất hiếu) _
Người nam nhân này, có còn một chút trách nhiệm hay không. Liên Mạn Nhi không nhịn được mà cảm giác muốn nhảy dựng lên mắng chửi người, quay đầu liền thấy Liên lão gia tử mặt mày u ám, lần nữa nghiêng đầu vừa lúc nhìn thấy trong ánh mắt Liên Hoa Nhi lóe lên hàn quang.
Liên Hoa Nhi lạnh lùng đánh giá người trong phòng. Theo nàng xem ra, bọn họ cũng không nguyện ý vì nàng gánh vác món nợ này, chỉ sợ là tạm thời cũng không nguyện ý. Liên lão gia tử cũng bị bọn họ thuyết phục, không đành lòng, hắn sợ đem tòa nhà này cùng mười mấy mẫu đất mất hết. Trong phòng này, đến phụ mẫu nàng cũng không có vì nàng suy nghĩ, chỉ vì hôn ước và Tống lang đồng ý dâng tiền cho giám sinh mới bằng lòng ra sức.
Vô luận phải trả giá bao nhiêu, để cho Liên gia tán gia bại sản cũng được, hay một lần nữa thực hiện chuyện của Liên Mạn Nhi, thì ai cũng không thể ngăn cản nàng gả vào Tống gia.
Hiện tại các ngươi cho ta sắc mặt như vậy, chờ ta gả vào Tống gia, hừ.. ta sẽ cho các ngươi biết sự lợi hại của ta.
Liên Hoa Nhi quyết định chủ ý xong, xoa xoa khóe mắt, lúc này mới mang theo nức nở mở miệng.
“ Cháu đồng ý lăn tay… “ Liên Hoa Nhi nói. “ Bất quá chuyện Ngọc bội ai cũng không được nhắc lại. Nếu để cho người ngoài biết, khiến chuyện chung thân của cháu thất bại, thì món nợ này cháu sẽ không trả, đến lúc đó mọi người cũng không được lợi gì.”
Mọi người thương lượng quyết định xong rồi, sáng sớm ngày mai sẽ gọi lão Kim lần nữa tới, ký biên lai vay tiền lấy bạc.
“ Trời không còn sớm, ăn cơm đi.” Liên lão gia tử nói.
“ Nương, cơm đều làm xong, chuẩn bị món gì ăn?” Trương thị hỏi Liên lão thái thái Chu thị.
“ Trong nhà có cái gì, chuyện này còn tới hỏi ta sao?” Chu thị tức giận nói.
Trương thị không thể làm gì khác hơn là ngượng ngùng mà thẳng bước đi ra ngoài.
Liên Mạn Nhi cũng đi theo ra ngoài, gian ngoài trước sau cửa mở rộng ra, Trương thị cùng Liên Chi Nhi đều mặc tạp dề, đang từ nồi lớn lấy cơm ra ngoài.
“ Mạn Nhi, con vào trong nhà nghỉ ngơi đi.” Trương thị nhìn thấy Liên Mạn Nhi đi ra, thì chận lại nói, “ Bằng không, để cho Tiểu Thất mang theo con đi ra bên ngoài một chút cũng được. Chớ đi xa, sắp ăn cơm rồi.”
“ Dạ.” Liên Mạn Nhi gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)