Vương Tử Quân thấy ông nội có chút mệt mỏi, thế là cảm thấy rất đau thương, rất khó chịu, lại không dám mở miệng khóc, lòng dạ giống như bị vò nát vậy.
Vương Tử Quân nắm chặt bàn tay ông nội không buông, Vương lão gia tử giống như hiểu được tâm tình của hắn, lão cười nói:
- Ông tự biết rõ bản thân mình, Tử Quân à, cháu cũng đừng đau lòng. Từ năm mười tám ông đã tham gia cách mạng, đã trải qua nhiều sinh tử, có một số việc đối với ông thì căn bản đã thấy được từ sớm rồi.
- Hơn nữa ông đã sống được rất lâu rồi, con cháu cũng xem như đầy đàn, những người trước kia cùng tham gia cách mạng căn bản đã hi sinh trên chiến trường, đối với bọn họ thì ông không phải đã biết được rất nhiều rồi sao?
- Trong nhà này, cô của cháu căn bản là khá thoải mái, dượng của cháu công tác ở xí nghiệp, căn bản là người trầm ổn, ông cũng rất yên tâm. Bố của cháu...Mặc dù không có năng lực quá lớn, thế nhưng làm việc ổn định, cũng là người thành khẩn. Tuy không có không gian phát triển quá lớn, thế nhưng ít nhất cũng không có chuyện gì.
Vương Tử Quân cố nén nước mắt, hắn nhìn cơ thể khô gầy của ông nội, sau đó nói lời an ủi:
- Ông cứ yên tâm, Nhị Thúc không có việc gì, không phải còn có cháu sao?
Vương lão gia tử đinh nói thêm điều gì đó, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tiểu Bảo Nhi cầm lấy một đóa hoa nở rộ vui vẻ xông vào.
- Ông cố, chúc ngài mau sớm khôi phục khỏe mạnh, như vậy mới chơi trốn tìm với cháu được nữa chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)