- Bí thư Mạnh, tôi nghe nói lần này có vài cấp giám đốc sở, ngài sao không tranh thủ một chút?
Mạnh Chí Đạo ngồi trong phòng làm việc của mình, vị trưởng ban chỉ đạo tuyên truyền giáo dục Thôi Nghênh Quốc đi đến bên cạnh cười hì hì hỏi.
Mạnh Chí Đạo lắc đầu nói:
- Nghênh Quốc, cậu cũng không phải không biết tình huống vào lúc này, mọi người ai cũng trừng mắt méo miệng, cậu nói tôi tham gia náo nhiệt, cũng tranh chấp không lại người ta.
- Cũng không thể nói như vậy được. Bí thư Mạnh, nói về lý luận hay thành tích thì anh cũng không kém người khác, vì sao không tranh chấp một chút? Tôi nói nhé, với những gì tôi hiểu về ngài, nói thật ra thì ngài không thiếu cái gì, chỉ thiếu một phần sức mạnh xông lên mà thôi.
Thôi Nghênh Quốc rót nước cho Mạnh Chí Đạo, sau đó cố gắng lên tiếng thúc đẩy.
Mạnh Chí Đạo cười cười nâng ly trà lên uống một ngụm rồi nói:
- Được rồi, cậu cũng đừng nói lời cổ động tôi, cậu có ý kiến gì sao, nói tôi nghe xem, để xem tôi có thể thông qua hay không.
- Hì hì, vẫn là lãnh đạo hiểu tôi. Thật sự là muốn tiến vào cơ quan tỉnh ủy là quá khó khăn, muốn đi ra cũng khó khăn, ví dụ như cơ quan của chúng ta, phương diện phân biệt đối xử quá cao nên cũng không đến lượt tôi, cho nên tôi nghĩ muốn đi một đường vòng, dù thế nào cũng chỉ giỏi lắm là phó sở mà thôi.
Thôi Nghênh Quốc thấy Mạnh Chí Đạo vạch trần tâm tư của mình, hắn cũng không chút xấu hổ mà dùng giọng sảng khoái nói.
Mạnh Chí Đạo căn bản rất giúp đỡ với những ý nghĩ này của hạ cấp, hắn buông ly trà trong tay xuống, sau đó nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

