Du Giang Vĩ đang ở trong phòng xem xét văn kiện, tuy lúc này vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, thế nhưng trong lòng cũng cực kỳ bức bối. Có câu thư ký và lãnh đạo căn bản là cùng chung vinh nhục, nó thể hiện rõ ràng mối quan hệ giữa hai bên là thế nào.
- Sự việc đã xảy ra, lần này không được để xảy ra tình huống như vậy nữa.
Khóe miệng Vương Tử Quân có chút co giật, sau đó hắn lên tiếng:
Vương Tử Quân không tiếp tục mở miệng, hắn cũng không ngờ Đồ Ức Khang là người như vậy. Hắn trầm ngâm nửa phút, sau đó trầm giọng nói:
- Anh nhanh chóng gửi một phần tư liệu của Đồ Ức Khang lên đây cho tôi.
Vương Tử Quân cúp điện thoại, hắn không tiếp tục mở miệng thế nhưng ánh mắt lại có vài phần lạnh lùng.
...
- Chào cục trưởng Chân.
- Chào cục trưởng Chân!
Chân Hồng Lỗi đi trên bậc thang trong văn phòng cục công an tỉnh, liên tục có nhân viên công tác và người ra vào chào hỏi hắn, nhưng nếu so sánh với những người chào hỏi bình thường thì nhân viên công tác phải cung kính đứng sang một bên. Đám nhân viên công tác giống như bị điểm huyệt, sau khi Chân Hồng Lỗi đi qua thì bọn họ mới dám hoạt động trở lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


