- Ủy, đây không phải là cảnh sát Lộ sao? Chào anh, chào anh, ngài cũng đến đây dùng cơm à?
Khi Đổng Cánh Hoàn cảm thấy rất buồn chán, hắn chợt phát hiện ra một người quen trong quán. Hắn đưa mắt nhìn gương mặt quen thuộc của đối phương, không khỏi nhíu mắt lại, sau đó mỉm cười tiến lên chào hỏi.
Người dùng cơm phía bên kia thật sự là Lộ Tử Khai, tối qua hắn trực ban, vì chú tâm công tác nên cả đêm không ngủ, lúc này đi đến quán súp quen ăn uống lấy lại tinh thần, không ngờ lại gặp mặt Đổng Cánh Hoàn ở chỗ này.
Lộ Tử Khai cũng nghe nói về chuyện thả Đổng Cánh Hoàn, hắn cảm thấy phẫn nộ, đồng thời cũng cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ. Hắn là một người bình thường, cánh tay của hắn dù cứng cũng không lay được đùi của cục trưởng cục công an tỉnh. Hơn nữa nghe nói vì chuyện này mà cục trưởng Chân Hồng Lỗi còn phải tự mình ký chỉ thị thả người.
- Ôi, đây không phải là Đổng tiên sinh sao? Đã được thả rồi à? Ăn cơm miễn phí của cục công an hình như cũng không được tốt lắm thì phải.
Nói đến chuyện bị giam giữ thì Đổng Cánh Hoàn giống như mèo bị giẫm phải đuôi, hắn chợt thở hổn hển. Trước kia hắn là một người có phong cách, biểu hiện phong độ của một vị lãnh đạo doanh nghiệp, bây giờ thì đầu tóc bị cạo bóng loáng, làm cho người ta cảm thấy giống như một kẻ sắp xuất gia.
- Tiểu tử, mày đừng vui mừng quá sớm, tao nói cho mà biết, chúng tao sẽ không để yên, một ngày nào đó tao sẽ lấy lại thể diện của mình.
Đổng Cánh Hoàn nhìn Lộ Tử Khai rồi lạnh lùng nói.
Nếu như đã vạch mặt nhau thì Lộ Tử Khai cũng không khách khí với Đổng Cánh Hoàn, hắn cười cười nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

