- Giám đốc Chử, hôm nay tôi vừa vặn nhận được hơn mười cân kỳ nhông, tôi đã cho người đi hầm cách thủy rồi.
Hà Duyên Cường chờ giám đốc Chử ngồi xuống thì cười tủm tỉm nói.
Giám đốc Chử cười cười nói:
- Cục trưởng Hà làm vậy là hơi quá tay, chúng ta chỉ có vài người thì sao ăn hết được nhiều như vậy? Thôi thì làm một cân thì hơn. Ông cụ nhà tôi luôn tiết kiệm, tôi là con cháu, tất nhiên cũng không nên phá vỡ quy củ của các bậc tiền bối được.
- Giám đốc Chử nói rất đúng, anh xem trí nhớ của tôi chưa gì đã kém rồi.
Hà Duyên Cường vỗ vỗ đầu của mình rồi nở nụ cười tự giễu nói:
- Nhưng bây giờ thật sự là có chút chuyện, tôi còn phải đi tham gia học tập, hì hì...
Vẻ mặt giám đốc Chử không có gì thay đổi nhưng ánh mắt lại trở nên âm trầm. Sau khi nhìn thoáng qua gương mặt Hà Duyên Cường, hắn thản nhiên nói:
- Học tập là chuyện tốt, không đi học thì sao có thể cầu tiến được?
- Giám đốc Chử, nhưng họ Vương kia căn bản không muốn cho tôi cầu tiến.
Hà Duyên Cường vừa cầm bình rót nước cho giám đốc Chử vừa dùng giọng oán hận không thôi nói.
- Phải vậy không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



