Lạc Minh Hạo là người có kinh nghiệm tham gia quân ngũ, tất nhiên đánh nhau cũng có thủ đoạn hơn người, chẳng qua hảo hán không chịu nổi số đông. Khi Lạc Minh Hạo đang bị người ta vây quanh tấn công thì Lý Đức Trụ vừa vặn chạy đến. Thấy Lạc Minh Hạo bị đánh, Lý Đức Trụ tất nhiên sẽ không ngồi yên. Hai người cùng ra tay đánh tan được đám côn đồ, rõ ràng là tà ác không đàn áp được chính nghĩa, ông chủ bên kia bị hai tát in dấu tay lên mặt.
Nhóm người Lạc Minh Hạo căn cứ vào nguyên tắc ổn thỏa làm ăn mà không báo cảnh sát. Bọn họ vốn cho rằng sự kiện này sẽ nhanh chóng trôi qua, thế nhưng không ngờ năm phút sau có mười tên cảnh sát chạy đến, đám người này không nói hai lời mà đưa Lý Đức Trụ và Lạc Minh Hạo đi ngay. Triệu Tịnh Quyên gọi điện thoại cho khá nhiều người là công an, thế nhưng bọn họ căn bản đều ăn nói ấp úng giống như có gì đó rất cấm kỵ.
- Nói như vậy là đám người kia ra tay trước sao?
Vương Tử Quân nhìn Triệu Tịnh Quyên rồi khẽ hỏi.
Vương Tử Quân cau mày trầm giọng nói.
- Vô ích mà thô, đã có vài lần chúng tôi báo công an, thế nhưng căn bản không có ai quản. Mỗi lần như vậy người của đồn công an cũng chạy đến, cũng tiến hành kiểm tra theo thông lệ, còn yêu cầu chúng tôi cung cấp thông tin của đám người kia. Sau đó đồn công an cũng làm ra vài bản ghi chép, cuối cùng không giải quyết được gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

