Người này dù căn bản không có khả năng ở phương diện phát triển kinh tế, thế nhưng phương diện mưu mô và cao tay thì không kém bất kỳ ai, bản lĩnh ôm công chối bỏ trách nhiệm là cực kỳ đệ nhất, người như vậy mới là cao thủ trong quan trường.
- Quốc Lương, tôi biết rồi, cậu nếu không thích ở lại thành phố Đông Bộ, có thể đến đây giúp tôi, chỗ này của tôi còn thiếu một vị chủ tịch huyện.
Vương Tử Quân trầm ngâm giây lát rồi thay đổi chủ đề.
Nếu Trình Hiểu Bình nhận lỗi từ chức, Nguyễn Chấn Nhạc sẽ đi ra thu thập cục diện, những hành động hiên ngang lẫm liệt như vậy biết đâu sẽ tạo ra cho đối phương chút danh tiếng.
Người này thật sự quá tinh quái.
- Bố à, chơi với con một lát đi.
Tiểu Bảo Nhi đã gần ba tuổi, nó mặc một chiếc quần yếm chạy đến lao vào lồng ngực Vương Tử Quân theo thói quen, sau đó hai bàn tay mập mạp ôm lấy cổ bố rồi dùng giọng làm nũng nói.
- Chơi cái gì đây bảo bối? Nói đi, bây giờ bố có thời gian rảnh!
Vương Tử Quân nhéo lên gương mặt con trai với lòng yêu thương vô hạn, hắn thả lỏng tâm thần nói.
- Chơi đoán chữ được không?
Hai ngày trước Chúc Vu Bình từ thành phố Tam Hồ đi đến có đưa đến cho Tiểu Bảo Nhi một đống đồ chơi, trong số đó có một món đồ chơi đoán chữ.
Từ sau khi có món đồ chơi này thì Tiểu Bảo Nhi chăm học hỏi coi nó làm bảo bối, mỗi ngày đều quấn lấy Tiểu Na và Mạc Tiểu Bắc để giải đố cho mình, sau đó lại tìm Vương Tử Quân để thách đố.
Vương Tử Quân căn bản ứng phó rất dễ dàng với trò chơi nhỏ này, nhưng hắn không làm như vậy. Mỗi ngày đều phải giả vờ phải mất rất nhiều sức lực, phải suy nghĩ mãi, cuối cùng hắn cũng không đoán ra, phải nhờ Tiểu Bảo Nhi giải đáp. Mạc Tiểu Bắc cũng có tham gia, nàng dán một tờ giấy lên mặt Vương Tử Quân, bộ dạng buồn cười làm cho con trai liên tục cười ha hả.
Lúc này thấy con trai quấn lấy mình, Vương Tử Quân vui sướng đồng ý:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
