Nói cách khác, rất có thể là một số người Bắc Cương chạy nạn đã cấu kết với loạn quân của nước Ngọc, bọn người nước Ngọc muốn báo thù rửa hận, kẻ Bắc Cương thì muốn chuyển họa sang phương Đông, cùng nhau góp phần gây ra tai họa lần này.
Bọn chúng muốn châm ngòi cho tranh chấp giữa Miêu Cương và nước Ngọc một lần nữa, để mưu lợi từ trong đó?
Ánh mắt Giang Hỏa trầm xuống, vô thức lộ ra vài phần âm lãnh.
Miêu Cương dưới tay hắn đã trải qua bốn năm, sớm không còn là mảnh đất nghèo khổ yếu đuối thuở xưa. Hắn cũng chẳng sợ thế lực của nước Ngọc, lại càng không màng đến việc tiếng xấu của mình lan xa thêm vài phần.
Giang Hỏa nhanh chóng hoàn hồn, vừa định nói là không lạnh, thì Thời Yên La lại bất ngờ đưa tay chạm vào mu bàn tay hắn, lập tức bị dọa cho giật mình.
Nàng nhíu mày, giọng lo lắng: "Tay ngươi lạnh như băng vậy, hay là chúng ta đi sâu vào trong một đoạn, coi như vận động một chút?"
Đường nét trên mặt hắn dịu đi đôi phần, đôi mắt dài hẹp như mang theo sóng nước, cúi đầu nhìn nàng nói: "Được, đều nghe theo quận chúa."
Hai người nhìn nhau mỉm cười, Thời Yên La vốn định lấy một ngọn đèn đồng treo trên vách, không ngờ đèn lại treo cao, nàng thử mấy lần đều không với tới. Cuối cùng là Giang Hỏa nghiêng người tới, giơ tay nhẹ nhàng lấy đèn xuống, mỉm cười dịu dàng đưa cho nàng.
Ngọn đèn dầu tuy mờ mịt, nhưng làn da hắn trắng như tuyết, lúc mỉm cười hàng lông mày và ánh mắt cong cong, đuôi mắt có hình xăm một con bướm phượng đuôi tím, dưới ánh đèn lập lòe như thể có sinh mệnh, theo nhịp chớp mắt mà lấp lánh mê hoặc.
"Quận chúa cẩn thận dưới chân, mấy chuyện nhỏ thế này, cứ để ta làm là được rồi." Giang Hỏa dịu dàng nói, rồi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Thời Yên La, nhìn nàng nói khẽ: "Hầm rượu này lộn xộn, dưới đất sợ có chướng ngại, để ta dắt quận chúa đi được chứ?"
Thời Yên La khẽ gật đầu, không tự chủ được mà để hắn dẫn dắt, đầu ngón tay ấm nóng như chạm vào khối ngọc lạnh lẽo, song tâm trạng lúc này lại không còn ngạc nhiên vì bàn tay lạnh giá của hắn nữa.
Giang Hỏa dắt nàng chậm rãi bước đi, trong hầm rượu tĩnh lặng chỉ nghe thấy tiếng bước chân của hai người. Hàng mi của Thời Yên La khẽ chớp liên tục, trong lòng có một loại căng thẳng không thể nói nên lời.
Nàng cảm thấy xung quanh im ắng đến đáng sợ, lại như trong sự tĩnh lặng ấy ẩn chứa tiếng ồn ào, đầu óc không ngừng vang vọng những thanh âm hỗn loạn, khiến tim nàng đập loạn xạ.
Một lúc lâu sau, nàng phát hiện lòng bàn tay hơi ẩm ướt, lúc này lại chẳng phân biệt được là mồ hôi của ai.
Giang Hỏa nhìn thẳng phía trước, bỗng cong môi nói: "Chuyện gì khiến quận chúa hoảng hốt đến vậy?"
Thời Yên La mặt đỏ như lửa, lắp bắp đáp: "Cũng... cũng không sao cả? Ta chỉ là bị hù dọa thôi, một lát nữa sẽ ổn."
Giang Hỏa quay đầu liếc nàng một cái, nơi khóe môi mang theo nét cười không rõ, nhưng cũng không hỏi thêm gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)