Lúc này cửa sổ gác nhỏ lại bị một mũi tên bắn trúng. Trong lúc nguy cấp, Thời Yên La bước lên, kéo tay Giang Hỏa, Bội Nhi cũng lập tức phản ứng, vội chạy lên phía trước.
Giang Hỏa liền xoay cổ tay, giành lại thế chủ động, hắn siết chặt tay nàng.
Thời Yên La như có cảm giác, ngoảnh đầu nhìn lại một cái.
Giang Hỏa chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
...
Trong hầm rượu ánh sáng mờ tối, hương rượu nồng nặc tỏa khắp nơi, ngửi lâu khiến người ta có chút choáng váng. Thời Yên La đứng bên cạnh Giang Hỏa, một tay đặt trên cổ tay hắn, cẩn thận bắt mạch.
Nhờ có Bội Nhi dẫn đường nên mọi việc tiến triển nhanh hơn, nhưng lúc đó bên ngoài hỗn loạn vô cùng, bọn gia nhân thì kẻ chạy người trốn, những người có năng lực hơn thì đều đã ra tiền viện. Ba người Thời Yên La chỉ lo chạy trốn, mà không hay biết có vài người Miêu bám theo sau, mãi đến lúc sắp rẽ vào góc nơi có hầm rượu mới lộ mặt.
Chúng rút đao cong ở thắt lưng ra, định chém về phía này, khí thế cực kỳ hung tợn.
Bội Nhi bị ánh đao chói mắt dọa cho sợ đến mức luống cuống trốn chạy, phút chốc đã không thấy bóng dáng đâu. Thời Yên La sợ nàng hoảng loạn mà đâm đầu vào nguy hiểm, đang định gọi nàng lại thì mấy tên người Miêu đã nhe răng cười dữ tợn, vung đao xông đến, ánh đao loang loáng.
Ngay khi Thời Yên La tưởng rằng bản thân sẽ rơi vào tay giặc, Giang Hỏa bỗng vươn tay mò vào bên hông, lấy ra hồ lô ngọc xanh biếc tinh xảo, vì tình thế quá nguy cấp, nàng cũng không nhìn rõ hắn đã làm gì, chỉ nhớ hắn dừng lại một chút, rồi rất nhiều con côn trùng mọc cánh từ trong hồ lô bay ra, lập tức bám vào cổ bọn người Miêu.
Đám côn trùng cắn rách da cổ, rồi nhanh chóng chui vào bên trong. Sắc mặt bọn người Miêu lập tức thay đổi, hoảng loạn hét lên như thấy quỷ. Giang Hỏa nhân cơ hội ấy kéo Thời Yên La cùng chạy vào hầm rượu, còn khóa chặt cửa từ bên trong.
Thời Yên La liếc nhìn thiếu niên bằng khóe mắt, hắn trầm tĩnh như nước, chiếc chuỗi phong diệp trên trán khẽ lay động, vô tình lộ ra một tia ý cười nhè nhẹ.
"Quận chúa, vết thương trên mặt nàng đang chảy máu, lau đi một chút đi." Hắn vừa nói, vừa lấy một chiếc khăn tay màu nhạt từ trong tay áo ra.
Thời Yên La nhận ra đó chính là chiếc khăn khi lần đầu gặp mặt, hắn vô tình làm đổ đèn dầu khiến tay bị bỏng, nàng đã vội đưa khăn cho hắn để cầm máu.
Nàng vốn tưởng rằng chiếc khăn ấy đã bị vứt đi cùng với đống băng gạc dính máu, không ngờ lại được hắn giặt sạch sẽ, luôn cất giữ bên người.
Trong lòng nàng khẽ rung động, như bị chiếc khăn ấy nhẹ nhàng lướt qua tâm can.
Thời Yên La không thể nói rõ đó là cảm xúc gì, một lúc lâu cũng không hoàn hồn, cho đến khi Giang Hỏa nghiêng người về phía nàng, ngón tay thon dài cầm chiếc khăn, động tác nhẹ nhàng và cẩn thận, chậm rãi lau đi vết máu còn sót lại trên gương mặt nàng.
"May mà vết thương không sâu... Quận chúa thật sự không thấy đau sao?" Giang Hỏa mỉm cười nói, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Thời Yên La.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)