Một hành động phá vỡ ranh giới như thế, thật khiến người ta khó hiểu.
Thiếu chủ của Miêu Cương... tại sao hắn lại làm vậy?
Hơi thở nàng bất giác trở nên nặng nề. Nhớ đến lúc này phụ thân đang ở phủ họ Trần, cùng Trần bá bá ôn chuyện, Thời phủ xảy ra biến loạn như vậy, ông muốn về cũng phải mất một thời gian. May thay, thị vệ trong phủ vốn được huấn luyện nghiêm ngặt, hơn nữa do Vĩnh Châu chưa bao giờ là nơi yên ổn, nên phần lớn đều là người xuất thân quân ngũ.
Chỉ cần người Miêu không quá hung hãn, thị vệ trụ được thêm một lúc nữa, rất có thể binh lính Vĩnh Châu sẽ kịp thời đến tiếp viện.
Mẫu thân... Mẫu thân...
Nàng tuy là nữ nhi, nhưng cũng từng học võ phòng thân. Những năm gần đây, phụ thân chinh chiến khắp nơi, đôi lúc mẫu thân được phép đi theo, nên khi có nàng ở đây, người già trẻ nhỏ trong Thời phủ chắc chắn sẽ không đến mức hỗn loạn.
Nàng chỉ cần đảm bảo an toàn cho bản thân, đừng gây thêm phiền toái cho phụ mẫu là được.
Nàng vội vàng quay người nói: "Chúng ta cứ ẩn nấp tạm ở đây đã, chắc là lát nữa..."
Chưa kịp nói hết câu, từ không trung đột nhiên vang lên một tiếng rít cực kỳ sắc bén. Thời Yên La chưa kịp quay đầu, thì đã thấy Giang Hỏa với ánh mắt lạnh lùng, bất ngờ lao tới ôm chặt lấy nàng, kéo nàng ngã xuống đất cùng hắn.
Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói ôn hoà của hắn. Dù dịu dàng, nhưng lại đầy kiên định, vô hình xua đi nỗi hoảng loạn trong lòng nàng. Nhưng đồng thời, nàng cũng cảm nhận được một cảm giác khác lạ chưa từng có.
Giang Hỏa trông vẫn là một thiếu niên, nhưng thể hình lại như một nam nhân đã trưởng thành. Hắn tuy có vẻ mảnh khảnh yếu ớt, nhưng thực chất lại ẩn chứa sức mạnh.
Khi hắn bao phủ lấy nàng như một ngọn núi, Thời Yên La có thể ngửi thấy mùi hương cơ thể đặc trưng của nam giới, nơi làn da trắng lạnh kia, yết hầu hơi nhô lên cũng mang theo vẻ xâm lược đầy nam tính.
Áp lực ấy khiến người ta nghẹt thở, nhưng lại mang theo sự mê hoặc kỳ lạ.
Mặt nàng đỏ bừng lên, còn chưa kịp trấn tĩnh thì đã thấy ánh mắt hẹp dài của Giang Hỏa thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Ngay sau đó, hắn giơ ngón tay thon dài nhẹ nhàng lau lên má nàng. Đầu ngón tay trắng ngần vướng chút máu, đỏ trắng phân minh khiến vẻ lạnh lùng nơi đầu ngón càng rõ rệt.
"Quận chúa, mặt nàng bị thương rồi."
Hắn nhíu mày nói. Gương mặt tuấn tú tái nhợt chỉ cách nàng trong gang tấc, đôi mắt hẹp dài ánh lên tia sáng như phủ một tầng ánh trăng dịu nhẹ.
Lúc này Thời Yên La mới chậm rãi nhận ra, dường như mũi tên ban nãy thật sự đã sượt qua da nàng. Nhưng nàng lại không cảm thấy đau gì mấy.
Chắc do quá căng thẳng?
Nàng bỏ qua tiểu tiết ấy, lắc đầu nói khẽ: "Ta không sao." Nào ngờ đúng lúc ấy, cánh cửa gác gỗ bị người ta đẩy ra, Bội Nhi từ bên ngoài vội vàng xông vào.
Nàng vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng thì khựng lại một chút, sau đó sắc mặt đại biến. Thời Yên La cũng chợt ý thức được, định đẩy hắn ra, nhưng lại không đủ sức. Động tác ấy nhìn qua trông chẳng khác gì nửa đẩy nửa giữ.
Hai gò má nàng ửng đỏ, hàng mi khẽ run rẩy, ánh mắt đầy vẻ yếu ớt khiến người ta sinh lòng thương xót. Nhưng nàng lại cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nào biết biểu cảm đó, đôi mày hơi nhíu, đuôi mắt ửng hồng, vừa ngây thơ vừa quyến rũ, lại càng thêm phần hấp dẫn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



