Trong bụng hắn nghĩ, bị vây đánh hình như cũng chẳng thảm lắm, trước kia hắn thường bị đám người vây lấy, chỉ là thường thì chỉ có hắn đánh người khác.
Hắn lại rưới thêm vài giọt mắm muối: "Họ còn chửi ta là đồ ti tiện không ai cần, nói ta đáng kiếp làm nô…"
Vừa nói vừa liếc nhìn Minh Du, thấy nàng quả nhiên động lòng, trong lòng hắn thoáng dâng trào thứ khoái cảm xấu xa.
Đôi lúc, hắn cũng thấy mình thật hư.
Minh Du nghe mà tự trách không ngừng: "Đều do ta. Nếu không vì ta ham vui, cứ đòi lên thuyền hoa thì đâu gặp chuyện này. Ta cũng không nên quá tin người khác… Còn nữa, ngươi đâu phải nô lệ. Ta chưa bao giờ xem ngươi là hạ nhân, chúng ta vẫn luôn là bằng hữu."
Nàng sợ hắn hiểu lầm, vội giải thích.
Văn Yến lắc đầu: "Không phải lỗi của quận chúa, là lỗi của bọn chúng, bỉ ổi quá mức."
Hắn chẳng muốn làm bằng hữu với Minh Du, hắn muốn một mối quan hệ tốt hơn bằng hữu nhiều.
Văn Yến chủ động thú thật: "Cầm Thanh chắc là Hoa Cẩm công chúa. Lúc ấy ta một kiếm chém rách màn sa, nhìn rõ ràng, là nữ nhân. Ta nhân lúc hỗn loạn mới thoát ra được."
Hắn lại cúi đầu, có vẻ áy náy: "Nhưng… hình như chúng ta đã đắc tội Hoa Cẩm công chúa rồi."
Rồi hắn lại nhướng mi mắt: "Không sao chứ?"
Nếu Cầm Thanh là Hoa Cẩm công chúa thì cũng hợp lẽ. Minh Du không sợ đắc tội nàng ta, tuy phụ thân thường dạy nàng phải hoà nhã, chớ sinh chuyện, nhưng nàng cũng chẳng để ai bắt nạt.
"Không sao, không sao." Minh Du sợ hắn tự trách, định đưa tay vỗ vai an ủi, ai ngờ vừa nâng tay lên đã thấy trên cổ tay trái đeo một chiếc thủ trạc vô cùng tinh xảo. Nàng chưa từng thấy trang sức bạc nào chế tác tinh xảo đến vậy.
Chiếc thủ trạc vừa khéo che đi vết sẹo nơi cổ tay, không hiểu vì sao dù dùng đủ loại dược quý vẫn chẳng thể làm mờ vết sẹo, khiến nàng khổ não đã lâu.
Nhưng, nó được đeo vào từ lúc nào vậy?
Nàng ngạc nhiên: "Cái này là…?"
Đuôi mắt Văn Yến cong cong, mừng rỡ: "Là ta tặng người. Quận chúa thích chứ?"
Minh Du thật lòng vui sướng. Từ kiểu dáng đến tay nghề đều thấy bỏ vào bao tâm tư, nàng thật sự rất bất ngờ.
Nàng khẽ lắc cổ tay, bạc sức dưới ánh sáng càng lấp lánh hơn, những mảnh chuông chạm vào nhau vang lên tiếng leng keng trong trẻo. Trong đầu lại thoáng hiện ra kẻ đeo mặt nạ nô hý kia, lúc hắn bước đi cũng là tiếng chuông ấy…
Minh Du thật muốn tự vỗ đầu tỉnh lại, nghĩ đến tên đại lừa đảo ấy làm gì? Đây là tấm lòng của Văn Yến, nàng còn chưa kịp cảm ơn cho tử tế.
"Cảm ơn, ta rất thích." Văn Yến cũng mừng rỡ, nụ cười càng rạng rỡ hơn: "Quận chúa thích là tốt rồi."
Về tới phủ.
Thải Điệp là người đầu tiên ra đón Minh Du. Nàng ấy đảo mắt nhìn quanh, chẳng những không thấy bóng dáng Nhị điện hạ đâu, mà ngược lại còn rất bất ngờ khi nhìn thấy Văn Yến.
Sao hắn cứ dính lấy quận chúa như chó ghẻ thế, gạt mãi không rời? Rõ ràng Nhị điện hạ đã dặn không cho hắn đi theo. Chẳng lẽ hắn cố ý đuổi theo, chọc giận Nhị điện hạ, khiến người bỏ đi?
Trong chốc lát, Thải Điệp đã tự dệt ra mấy cảnh tượng.
Nàng ấy nhịn không nổi hỏi: "Nhị điện hạ đâu? Người bảo chúng ta về trước, sao lại không đi cùng quận chúa?"
Minh Du đáp: "Trong cung có chiếu gấp, người đã về trước."
Thải Điệp than ngắn thở dài, cực kỳ tiu nghỉu: cơ hội tốt như vậy lại để vuột mất, tiện lợi cho tên Văn Yến kia.
Minh Trung vừa tan triều trở về. Dù hiện tại nhàn tản ở nhà, nhưng hằng ngày ông vẫn lên triều đều đặn. Gần đây bệ hạ coi bộ tinh thần khá tốt, nhưng chưa chắc là điềm lành, lỡ như quá đắm đuối tà môn, tất thành phản quả.
Ngôi trữ quân cần được sớm định đoạt, bằng không một khi bệ hạ xảy ra chuyện, đám Quốc Sư sẽ thừa cơ tràn vào, Đại Tề ắt sẽ gặp nguy. Lần trước Quốc Sư ghé qua, trên danh nghĩa là bái phỏng nhưng thực ra là uy hiếp, từ đó triều thần càng không dám hó hé.
Mấy hôm nay ông ủ ê mặt mày, hôm nay thấy ái nữ về mới giãn mi, từ ái nói: "A Du về rồi." Lại liếc nhìn Văn Yến đứng sau lưng con gái.
Minh Du mỉm cười đáp: "Phụ thân vừa tản triều hẳn là mệt rồi, để con dìu người vào nghỉ."
Nói xong, nàng đỡ Minh Trung vào trong, hoàn toàn không để ý người sau lưng mặt thoắt trầm xuống.
Minh Du khiêng ghế mời phụ thân ngồi, lại bóp vai đấm lưng: "Người nghỉ ngơi cho khoẻ."
Minh Trung rung rung chòm râu, liếc qua đã biết nàng có chuyện: "Nói đi, có việc gì?"
Không ngờ lại bị nhìn thấu nhanh như vậy, Minh Du có chút ngượng, nhưng vẫn kể đầu đuôi chuyện trên thuyền hoa.
Càng nói càng sợ. Trước đó phụ thân đối đầu với Quốc Sư, trong triều hẳn là có rất nhiều kẻ thù, nay nàng lại rước phiền phức cho người.
"Con không nên gây chuyện."
Nét an hòa thường ngày trên mặt nàng đã tắt, thay vào đó là sự lo lắng dày đặc.
"Không phải A Du gây chuyện, là Văn Yến gây chuyện."
Lời phụ thân nói nàng tin. Nhưng rõ ràng là Văn Yến cứu nàng, sao giờ lại thành hắn suýt hại nàng? Trong đó có hiểu lầm chăng?
Minh Du im bặt một lúc lâu, mới rụt rè hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Minh Trung trầm ngâm, như đang cân nhắc.
Nhìn đôi mắt còn ngây thơ của nữ nhi, bị người ta lừa mà vẫn chưa hiểu ra, ông xót xa: "Xưa nay hoàng tộc từng lấy đấu nô làm trò vui, thuyền hoa cũng là tư địa của công chúa. Mà Đại Tề ta phân đẳng nghiêm minh. Hắn chỉ là một thị vệ, vậy mà dám trước mặt mọi người giết một viên quan cửu phẩm cùng năm dân thường, còn đánh bị thương mấy kẻ!"
Minh Du khó tin tột độ. Sao lại khác hẳn lời Văn Yến nói?
Phụ thân không nói dối nàng, nhưng nàng vẫn muốn bênh hắn một câu: "Khi đó có nhiều người ở đó, làm sao chắc chắn được là do Văn Yến giết?"
Minh Trung biết Văn Yến là ân nhân cứu mạng của con gái, nhưng xuất thân từ Tinh Túc Lâu khiến người ta khó mà không đề phòng: "A Du, người ở Tinh Túc Lâu mười mấy năm, sao có thể trong sạch? Nơi ấy mới là chỗ nuốt người không nhả xương. Một trường đấu nô vặt vãnh, đối với hắn có là gì."
Minh Du cứng lưỡi. Phụ thân nói cũng có lý.
Minh Trung chậm rãi nói: "Cho hắn ít bạc, bảo hắn đi đi."
Cũng coi như có nghĩa có tình. Dẫu kẻ trên đài chẳng phải hạng lương thiện, viên quan cửu phẩm kia ngày thường cũng làm ác, chết chẳng oan. Nhưng theo luật, vượt cấp giết người là tử tội.
Khoé môi Minh Du khẽ run, sâu trong lòng tựa như có dây đàn đứt phựt.
Văn Yến trong mắt người khác dường như khác hẳn với Văn Yến trong mắt nàng. Nàng nhận ra Thải Điệp hay Úy Xuyên ca ca đều không thích hắn, thậm chí không thích nàng ở cạnh hắn…
Minh Trung nói tiếp: "Đắc tội công chúa không hề gì, có việc gì phụ thân thay con gánh. Nhưng người tâm địa không chính trực, tuyệt không thể lưu ở bên."
Tiêu Úy Xuyên vì có việc gấp giữa đường phải hồi cung, đã sai người đến báo để Minh Trung yên lòng, chớ lo cho an nguy của Minh Du. Sau đó cũng nói rõ chuyện xảy ra ở hội hoa đăng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



