Trước khi đến đây, nàng nhận được thư của Tiêu Uý Xuyên, trong thư hắn ta nói rõ tâm ý. Khi đọc thư, từng chữ từng câu nàng không dám nhìn kỹ, sợ càng đọc càng đỏ mặt. Nay phải đối diện nói thẳng… nàng vẫn cảm thấy thẹn thùng.
Tiêu Uý Xuyên nói hắn ta “tâm duyệt” nàng, còn nàng thì sao? Tâm duyệt là cảm giác thế nào? Đầu óc nàng như hồ đặc, nghĩ sao cũng không thông, chắc phải hỏi lại phu tử.
Cả lầu xúm ra nghênh đón, quỳ rạp đầy đất, ngay cả chưởng quầy cũng hớt hải từ hậu viện chạy ra. Lão chưa thấy đại nhân vật, nhưng vẫn nhận ra áo bào thêu kim mãng, lập cập không biết xưng hô ra sao, liền lắp bắp nói: “Công… công tử.”
Tiêu Úy Xuyên ôn hòa: “Đừng đa lễ. Bổn vương đến tìm một vị cô nương.”
“Ngài cứ dạy bảo, tiểu nhân biết gì nói nấy.” Tay chưởng quầy run bắn, quê dã cũng nhận ra long văn kia là Nhị hoàng tử.
“Là một cô nương rất xinh đẹp.” Tiêu Úy Xuyên chỉ nói thế, A Du của hắn ta đi đến đâu cũng rạng rỡ.
Một câu nói khiến khách khứa rì rầm, ai cũng đoán xem vị nữ tử nào khiến Nhị hoàng tử ngày đêm thương nhớ.
Chưởng quầy chợt nhớ tới cảnh tượng vừa thấy, vội đáp: “Có, có ạ. Ở ‘Thiên tự nhất’, để tiểu nhân dẫn đường.” Rồi đi lên trước mở lối.
Trong quán chật người xem náo nhiệt, chặn kín cửa. Một cô nương cài hoa tay che miệng cười, mắt nhìn Tiêu Úy Xuyên không dời, mặt đỏ bừng. Người bạn bên cạnh thấy nàng si mê thì bất lực lắc đầu.
“Đúng là Nhị hoàng tử danh chấn.”
“Nghe đồn phong tư tuấn nhã, nay gặp được quả không sai.”
“…”
Tiểu nhị dưới lầu được ra hiệu, vội xua tay: “Giải tán, giải tán nào!”
Mũi giày tử kim giẫm lên bậc gỗ kêu khẽ, mỗi tiếng như dội vào tim Minh Du, nhịp tim nàng theo bước chân mà đập gấp.
“Huynh ấy sẽ nói gì với ta đây?” Nàng lẩm bẩm.
Thải Điệp tưởng rằng thiếu nữ sắp gặp lang quân nên che miệng cười: “Tất nhiên là đến cầu hôn rồi.”
Minh Du ngượng ngập trộn lẫn lúng túng: “Chớ nói càn.”
Ngoài cửa, Văn Yến nghe trọn câu nói. Ở Miêu Cương, cô nương đã thành thân thì người khác đừng mong nghĩ đến. Nghe Thải Điệp nói Nhị hoàng tử có ý cầu thân, Văn Yến thấy bất ổn. Hắn lôi “Duyệt Nữ Ký” trong ngực ra lật tìm cách “vãn hồi tâm nàng”, lật tới lật lui chẳng thấy đáp án. Tâm khí bứt rứt, việc hắn làm xưa nay không sai một li, hắn không tin ngay cả cô nương cũng không “dỗ” được.
Hắn tính đi hỏi Cảnh Minh, kẻ thường khoe nhiều bóng hồng ở kinh thành, chắc chắn là rành trò này. Vừa nhích người đã thấy Tiêu Úy Xuyên bước lên thang xoắn, bèn lẳng lặng lùi lại.
Bước chân dừng lại trước cửa, Minh Du nghe tiếng Tiêu Uý Xuyên:
“A Du, nàng ở trong đó chăng?”
Rõ ràng vừa thấy Văn Yến đứng ngoài cửa mà Tiêu Úy Xuyên vẫn hỏi, hắn ta chỉ muốn nghe chính giọng Minh Du đáp.
Văn Yến lễ độ cúi đầu: “Nhị điện hạ, quận chúa ở bên trong.”
Lời nói xen vào khiến Tiêu Úy Xuyên không vui: “Ta hỏi ngươi sao?”
Văn Yến đứng thẳng, hạ mắt chỉnh lại túi hương bên hông, nhàn nhạt nói: “Không.”
Tiêu Úy Xuyên liếc nhìn hắn một lượt. Nể mặt Minh Du, hắn ta không chấp, nếu là người trong cung mà vô lễ như thế, thì phải móc mắt!
Mà trùng hợp thay, Văn Yến cũng mượn Minh Du để khẩy vào nỗi giận của hắn ta.
Mùi thuốc súng ngoài cửa, trong phòng Minh Du cũng ngửi ra. Nàng vội mở cửa.
“Có chuyện gì không?” Nàng liếc nhìn qua, sắc mặt Văn Yến như bình thường, rồi nhìn Tiêu Úy Xuyên, hắn ta hơi cau mày.
Nàng mỉm cười với Tiêu Uý Xuyên, cố trấn tĩnh nhịp mắt đang trốn chạy, đầu nàng vẫn quẩn quanh bức thư kia, nhưng vẫn phải dỗ hắn ta, dù kẻ chọc giận hắn ta là Văn Yến.
Tiêu Úy Xuyên quét mắt qua Văn Yến rồi gác lại, chỉ nhìn nụ cười của Minh Du là mọi bực tức tan đi. Rất nhanh, hắn ta ôn hòa trở lại: “Vào trong thôi.”
“Vâng.” Minh Du còn ngoái đầu lại nhìn Văn Yến, thấy hắn đứng lơ đãng nhìn người qua lại như chẳng bận tâm, nàng mới yên tâm khép cửa.
Tiêu Úy Xuyên ngồi đối diện, liếc nhìn ba đĩa thức ăn trên bàn mà khóe môi bật cười, đúng là tiểu tham ăn, chưa đến giờ Ngọ đã ăn rồi.
“Khẩu vị A Du vẫn như xưa.” Hắn ta nhớ nàng mê cá, kho hay hấp đều thích, cứ đến kỳ mở hồ, nàng còn tự chèo thuyền xúc cá nướng cho hắn ta ăn.
Nàng từng nghĩ Tiêu Uý Xuyên sẽ hỏi nghìn câu vạn chuyện, không ngờ vừa mở lời lại là câu ân cần giản dị. Trong khoảnh khắc, cơn áy náy trào lên, nàng định hỏi hắn ta có bình an không, song vì đám tạp niệm trong lòng mà chần chừ, còn Tiêu Uý Xuyên vẫn để ý sở thích của nàng, bình thản trò chuyện… giống như mọi hồ nghi đều do nàng tự nghĩ ra.
Minh Du không muốn lẩn tránh nữa: “Lúc rảnh rỗi, ta ra sông bắt cá nướng cho huynh ăn.”
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Úy Xuyên khẽ rung lên, A Du vẫn nhớ hắn ta.
“Dạo này… huynh thế nào?” Nàng hỏi khẽ. Nàng có nghe loáng thoáng chuyện của Tinh Túc Lâu. Phụ vương cấm nàng can dự, nhưng nàng vẫn lén thăm dò, Tiêu Úy Xuyên vì tự dẫn quân xông vào Tinh Túc Lâu mà bị thu binh quyền. Nàng không dám hỏi thẳng, sợ chạm vào nỗi đau, binh quyền đối với Tiêu Uý Xuyên quan trọng như xương, quân lính theo hắn ta qua gió cát tây bắc, vượt đất khí độc, vào sinh ra tử, vậy mà thánh thượng nghi ngờ hắn ta có hai lòng, thu cả binh quyền.
Tiêu Úy Xuyên cười khổ: “A Du quan tâm, ta ổn.” Oán hận sao mà không có, nhưng đó là phụ hoàng, hắn ta làm được gì?
“Tạm thời nhàn rỗi, ta có nhiều thời gian bầu bạn với A Du.” Ánh mắt Tiêu Uý Xuyên mềm lại, giữa quan trường đấu đá, chỉ có ở bên cạnh Minh Du, hắn ta mới thấy tĩnh lặng hiếm hoi.
Không khí thoáng nhuốm hồng, Minh Du thẹn thùng, né tránh ánh nhìn quá thẳng ấy.
Chợt hắn ta nhớ đến một chuyện: “Bệnh mộng yểm của A Du đã dứt chưa? Nghe nói nửa tháng trước còn phát tác một lần.” Hắn ta không rõ Huyền Tiêu đã làm gì, nhưng từ khi ở Tinh Túc Lâu trở về, A Du dường như không còn mơ thấy ác mộng, cho đến hôm người của Tinh Túc Lâu vào Vũ Vương phủ lại tái phát. Hôm ấy, Huyền Tiêu cũng có mặt…
Minh Du không suy nghĩ sâu xa, chỉ cho là bóng đè của việc cũ: “Chắc là cũng đỡ rồi. Hôm ấy bị dọa, nên mơ lại thôi.” Sợ hắn ta lo lắng, nàng vội nói: “Không sao, huynh đừng bận tâm.”
Lời nói ấy không xua nổi ngờ vực trong lòng Tiêu Úy Xuyên, nhưng hắn ta không muốn để Minh Du dính bụi bẩn của Tinh Túc Lâu, bèn im lặng.
Ngoài hành lang, Văn Yến xắn tay áo, nhìn vết sẹo dữ dội nơi cổ tay, khóe môi cong lên nụ cười tàn nhẫn. Nếu Tiêu Úy Xuyên biết chỉ cần Huyền Tiêu chết, người hắn ta yêu nhất là Minh Du cũng sẽ chết, thì hắn ta sẽ chọn thế nào?
Chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi.
Hắn cười rực rỡ hơn, giọt lệ chí nơi khóe mắt càng đỏ biếc mê hồn.
Văn Yến chậm rãi buông tay áo, cẩn thận buộc lại hộ thủ.
Nàng chỉ kể với hắn ta chuyện mình hay gặp ác mộng, lại không nói cho hắn ta biết rằng lần nào cũng mơ thấy cùng một người, là Huyền Tiêu. Người ấy như hạt giống cắm rễ trong tim, mọc lên, lan tràn, quấn chặt tứ phía, chẳng thể dứt ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



