Dạo này, phụ thân ta ở nhà nghĩ đủ mọi cách làm đồ ăn ngon cho ta, ca ca cũng thường xuyên nhờ những người quen thuộc gửi cho ta vài thứ kỳ lạ thú vị. Ta sống rất thoải mái ở nhà. Chỉ có mẫu thân ta, vì công việc kinh doanh mà ngày ngày phải ra ngoài.
Ta có đi hay không cũng chẳng sao, nhưng ta không muốn mẫu thân phải chịu thêm những chuyện không vui vì ta. Chỉ nghĩ đến cảnh bà phải vào cung chịu áp bức trước mẫu thân của Sở Oanh, Bạch Tâm Nhụy, ta đã thấy khó chịu trong lòng.
"Giả bệnh cái gì? Không giả! Mẫu thân còn đang tức vì lần trước con bị ức hiếp mà không có chỗ phát tiết, ai ngờ nàng ta không biết thân biết phận mà tự đưa đầu tới!"
"Ngoại tổ con là thầy của gần như tất cả các văn quan từ tam phẩm trở lên trong triều, ngoại tổ mẫu con là con gái của đệ nhất phú gia Giang Nam, phụ thân con nắm trong tay tám mươi vạn đại quân, mẫu thân mở cửa hàng khắp cả nước, chỉ là ở kinh thành bị Bạch Tâm Nhụy đè một chút, chứ những nơi khác chẳng phải đều đã nghiền nát bọn họ thành cặn bã sao?"
"Nếu Trần Hoàng hậu và Tần Bách dám để cho con gái nhà họ Sở ức hiếp con, mẫu thân cũng không để bọn họ yên đâu!"
Mẫu thân ta đập bàn đứng dậy, trông bà đã nén giận bấy lâu rồi.
"Phu nhân, xin đừng giận, xin đừng giận."
Phụ thân ta vội vàng đứng lên vỗ lưng cho mẫu thân.
"Mẫu thân, không cần nổi nóng làm gì, nhà họ Sở chẳng mấy chốc sẽ tự chuốc lấy diệt vong thôi."
"Khánh Nhi, ngày mai con không được giả bệnh. Hồng môn yến nhất định phải đi, không đi thì sẽ bỏ lỡ một cơ hội tốt để xem trò hay đấy."
Ca ca ta ngồi đó, cất giọng đầy vẻ thâm sâu khó lường.
Huynh ấy hiếm khi cười. Giờ đây, khóe miệng huynh ấy thoáng hiện một nụ cười nhỏ đến mức khó nhận ra, nhưng đủ khiến ta rợn cả người.
Những lời huynh ấy nói chưa bao giờ không thành sự thật. Ngày hôm sau, ta cùng mẫu thân tiến cung.
Yến hội Bách Hoa.
Ta và mẫu thân đi trễ, lúc đến nơi thì những gia quyến của quan viên từ tam phẩm trở lên trong kinh đều đã có mặt.
Khi ta và ẫu thân vừa vào, liền nhận được những ánh mắt chế nhạo hoặc thương hại từ xung quanh. Nhưng khi chúng ta tiến đến gần hơn, bọn họ nhìn rõ y phục và trang sức của mẫu tử ta, ánh mắt lập tức chuyển thành ghen tị và ngưỡng mộ.
"Cảm ơn công công dẫn đường, đây là chút quà nhỏ."
Mẫu thân ta thuận tay ném ra một viên đông châu Nam Hải.
Tiểu thái giám dẫn đường vội vàng đón lấy, quỳ xuống dập đầu tạ ơn. Hành lễ xong, hắn vẫn chưa rời đi, mà tiếp tục đi theo sau ta và mẫu thân, rõ ràng là muốn tiếp tục hầu hạ.
Không chỉ có hắn, mà những thái giám, cung nữ khác trong ngự hoa viên cũng đều đang dòm ngó, khiến những người xung quanh tức đến đỏ cả mắt.
"Chỉ có vài đồng tiền thối mà làm gì khoe khoang thế?"
Ta liếc mắt nhìn người vừa nói, đó là phu nhân của Thượng thư bộ Hộ, bà ta thường ngày hay qua lại với Bạch Tâm Nhụy, mẫu thân của Sở Oanh.
"Có bản lĩnh thì bà cũng thưởng đi? Bình thường keo kiệt đến nỗi không dám thưởng một thỏi vàng, lấy đâu ra mặt mà lên tiếng trước mặt ta?"
Mẫu thân ta khinh bỉ liếc bà ta một cái.
"Bà!"
"Bà gì mà bà? Một phu nhân Thượng thư tam phẩm nho nhỏ, cũng dám làm trò hề trước mặt ta sao? Thấy ta mà không hành lễ, chẳng có chút tôn ti trật tự nào, ngươi muốn phạm thượng hả?"
"Ta!"
Phu nhân Thượng thư bộ Hộ tức đến mức miệng méo xệch, chỉ tay vào mẫu thân ta định nói gì đó, nhưng lời nghẹn lại không nói ra được.
"Thôi nào thôi nào, hôm nay trời đẹp như vậy, không đáng vì chuyện nhỏ mà nổi giận."
Giọng nói dịu dàng như gió truyền đến, không cần ngẩng đầu ta cũng biết người tới là Bạch Tâm Nhụy.
"Đúng vậy, vật tụ theo loài, chó tụ theo đàn. Ta đúng là không nên tức giận với súc sinh."
"Ngươi nói gì?"
"Phì! Một gia đình vô dụng chỉ nắm giữ mấy cái hư chức! Ta muốn xem các ngươi còn đắc ý được bao lâu!"
Trước khi yến hội bắt đầu, phu nhân Thượng thư bộ Hộ ngồi ở vị trí sau mẫu thân ta hai ba chỗ phỉ nhổ nói.
Thân phận của bà ta vốn không được ngồi ở đây, nhưng nhờ quan hệ với Bạch Tâm Nhụy, Sở Oanh đã điều chỉnh chỗ ngồi cho bà ta.
"Chó ở đâu lại sủa ầm ĩ thế nhỉ?"
Mẫu thân ta thản nhiên nói, không thèm quay đầu lại, nhưng cũng khiến phu nhân Thượng thư tức đến mức suýt lật bàn.
Ta nhìn cảnh đó, lòng hoàn toàn nhẹ nhõm, ngồi xuống bên cạnh mẫu thân, ngầm giơ ngón cái tán thưởng. Đúng là ta đã đánh giá thấp sức chiến đấu của bà.
Tiếng nhạc nhanh chóng vang lên, yến hội bắt đầu.
Mọi người xung quanh đều đua nhau tâng bốc Sở Oanh và mẫu thân nàng ta, khen ngợi đại ca và nhị ca của nàng ta, ngầm dìm gia đình ta để nâng cao địa vị nhà họ Sở.
Khen đến mức Sở Oanh và mẫu thân nàng ta cười không ngớt, hân hoan không biết đâu là trời đất.
Ta và mẫu thân không để tâm gì đến chuyện bên ngoài, chỉ tập trung ăn các món trước mặt.
"Mẫu thân, tôm ở đây không ngon bằng món phụ thân làm."
"Ta cũng thấy thế."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
