Từ khi bắt đầu xử án, đại ca ta càng trở nên ít nói và khó gần, ở nhà cũng hiếm khi thấy huynh ấy cười.
Ta không biết với tính cách này của huynh ấy, cả đời huynh ấy có thể cưới được đại tẩu cho ta không nữa.
"Không nói chuyện vô ích nữa, hiếm khi gia đình được đoàn tụ ăn bữa cơm, mau, ngồi xuống cả đi."
Mẫu thân ta lên tiếng, chúng ta nhanh chóng ngồi vào chỗ.
Chỉ một lát, bát của ta đã đầy ắp thức ăn.
"Món cá này ngon lắm, ăn thử đi, rồi còn món này nữa..."
Phụ thân ta không ăn một miếng, chỉ liên tục gắp cho ta những món ta thích.
Ta đã đính hôn với Tần Bách khi tám tuổi, đến nay đã bảy năm.
Mỗi dịp lễ lớn như Nguyên Tiêu, Đoan Ngọ, Trung Thu... chúng ta đều ở bên nhau.
Ta đã chứng kiến hắn từ một thiếu niên thanh tú dần trưởng thành thành một vị đế vương trẻ tuổi như hiện nay.
Nói là không có chút tình cảm nào là không thể.
Dù sao, ta cũng luôn được mọi người nhắc nhở rằng hắn là phu quân tương lai của ta, là người mà ta sẽ bên nhau suốt đời.
Nhưng chính con người đó, không một lời báo trước lại phản bội ta.
Phụ thân, mẫu thân, địa ca đều không nhắc đến hắn, và ta cũng không muốn nhắc đến Tần Bách để tự làm mình đau lòng. Thế nên, ta vui vẻ cùng gia đình ăn hết bữa cơm đoàn viên này.
Nhưng không ngờ ngày hôm sau, thái giám trong cung đến truyền chỉ, nói Tần Bách muốn gặp ta.
Ngự Thư Phòng.
"Thần nữ Vân Khánh bái kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế..."
"Khánh Nhi bình thân, không cần đa lễ."
Ta vừa quỳ xuống, Tần Bách đã từ long vị bước xuống, vội vàng đi tới đỡ ta dậy.
Khi đứng thẳng người, ta lặng lẽ thu tay lại, lui về sau hai bước.
"Khánh Nhi có phải đang trách trẫm?"
Tần Bách lên tiếng hỏi ta.
"Thần nữ không dám, bệ hạ là thiên tử, dưới một người trên vạn người, muốn cưới ai thì cưới, thần nữ nào dám vọng ngôn."
Ta cúi đầu, đáp.
Tần Bách thở dài bất lực.
Hắn vừa định nói gì, thì thái giám bên ngoài vào báo rằng Sở Oanh đến.
"Nàng đến đây làm gì?"
Tần Bách lo lắng hỏi.
Nói xong, hắn vội vã bước nhanh ra cửa, thậm chí gần như chạy.
"Thân thể nàng yếu, muốn gặp trẫm thì sai người tới báo, trẫm tự đến, sao phải tự mình đi lại vất vả?"
Từ phía sau, giọng nói không che giấu được sự xót xa của Tần Bách vọng tới. Ta quay lại thì thấy Sở Oanh trong bộ phượng bào đỏ đang yếu ớt tựa vào lòng hắn.
"Hoàng thượng ngày ngày lo liệu vạn sự, Oanh Oanh nào dám làm phiền người."
"Buổi sáng nay hoàng thượng ăn vội vàng, đêm qua lại mệt nhọc, Oanh Oanh lo lắng cho sức khỏe của người, nên đã tự mình vào ngự trù làm một ít điểm tâm mang đến."
Sở Oanh dịu dàng nói, giọng điệu mềm mại, thổn thức khiến ngay cả một nữ nhân như ta cũng phải cảm thấy xót xa.
Hai người họ đứng nơi cửa mà tỉ tê một lúc lâu mới lại nhìn đến ta.
"Đây chẳng phải Vân tỷ tỷ sao? Đến từ khi nào thế? Hoàng thượng, sao người không nói với thiếp một tiếng?"
Sở Oanh tỏ vẻ giận dỗi, đấm nhẹ vào ngực Tần Bách.
Tần Bách nắm chặt tay nàng, cười vui vẻ, dìu nàng tiến tới chỗ ta.
"Khánh Nhi, đây là Oanh Oanh, con gái của Thượng thư Lễ bộ, nay là hoàng hậu của trẫm."
Ta không đáp, chỉ thản nhiên nhìn Tần Bách một cái. Hắn thoáng chốc trông có chút lúng túng.
"Hoàng thượng nói vậy là muốn thần nữ hành lễ với hoàng hậu nương nương sao?"
Ta lạnh nhạt hỏi.
"Không phải."
Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt ta trả lời.
Ta liếc sang Sở Oanh bên cạnh, nụ cười trên môi nàng ta liền cứng lại.
"Hoàng thượng nói phải, Vân tỷ tỷ thân phận cao quý hơn ta nhiều, làm sao có thể hành lễ với ta được?"
Chỉ trong chớp mắt, Sở Oanh đã lại nở nụ cười tươi tắn, nhìn ta mà nói, "Khi còn nhỏ chúng ta từng gặp qua vài lần, tỷ tỷ có còn nhớ Oanh Oanh không?"
"Khánh Nhi và Oanh Oanh còn quen biết nhau sao?"
Tần Bách nghe thấy, có chút kinh ngạc nhìn ta.
"Thân phận nương nương tôn quý, thần nữ không dám trèo cao."
Ta xa cách đáp.
Phụ thân ta là Trấn quốc Đại tướng quân, chính nhất phẩm do tiên đế đặc phong. Còn phụ thân nàng ta chỉ là một quan trường sử ngũ phẩm, sau này nhờ con gái được phong hậu mới được đề bạt lên làm Thượng thư tam phẩm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)

Thích mẫu thân ta nhất