Tôi khó khăn nuốt nước bọt, nghe thấy tiếng bước chân đang không nhanh không chậm tiến lại gần.
Vô thức nhắm mắt lại.
Tiếng bước chân dừng lại trước mặt tôi, hơi thở quen thuộc từng tấc từng tấc tiến đến gần.
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm như biển của anh ấy.
“…Hứa tổng.”
Tôi căng thẳng đến cổ họng khô khốc, nhỏ giọng nói, "Sao anh biết tên tôi?"
Anh ấy không nói gì, cứ như vậy nhìn tôi hồi lâu, mới đứng thẳng người trở lại.
"Tiền bối của cô dẫn cô đi kính rượu khắp nơi, cả phòng bao ai cũng biết cô tên gì rồi."
Nghĩ đến giọng nói lớn của Vương ca, mặt tôi bỗng có chút nóng lên.
"Xin lỗi, tiền bối đối xử với người mới chúng tôi rất tốt, có lẽ nhiệt tình thái quá rồi, nếu làm phiền đến nhã hứng của Hứa tổng, tôi xin lỗi anh."
Tôi tổ chức ngôn ngữ giải thích.
Sợ liên lụy đến Vương ca, còn xin lỗi anh ấy.
Hứa Lăng Chu lại không nói gì nữa.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, anh ấy hơi nheo mắt, như cười như không nhìn tôi.
"Trong mắt phóng viên Đường, tôi dường như là một người rất so đo tính toán sao?"
Tôi cúi đầu, lẩm bẩm nói: "Tôi không có ý đó."
Giây tiếp theo, một tấm danh thiếp mạ vàng được đưa đến trước mặt tôi.
"Cô vẫn còn đang trong thời gian thực tập chứ?"
"Có một cơ hội làm việc, muốn thử không?"
Khi tôi quay về, đầu vẫn còn hơi choáng.
Vừa bước vào cửa, đã bị Vương ca kéo lại: "Không sao chứ Tiểu Đường?"
Tôi xoa xoa bụng đang đau nhói, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi Vương ca, dạ dày của tôi trước đây từng phẫu thuật, không uống được nhiều."
Anh ấy nhíu mày, định mở miệng nói gì đó.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi.
Đó là tấm danh thiếp riêng mà người ta đồn rằng ngàn vàng khó cầu, có thể trực tiếp liên lạc với chính anh ấy.
Vô công bất thụ lộc.
Tôi cảnh giác ngẩng mắt lên, không quên che giấu âm thanh:
"Cơ hội quý giá như vậy, tại sao Hứa tổng lại cho một phóng viên nhỏ bé vô danh như tôi?"
Anh ấy khẽ cong khóe môi: "Có lẽ…thấy cô dễ nhìn."
Đây quả là một lý do rất Hứa Lăng Chu.
Hai năm tôi chăm sóc anh ấy, sau này, tôi và Hứa Lăng Chu dần dần quen thuộc.
Anh ấy sẽ trước mặt tôi bộc lộ một vài tính khí ngông cuồng khó thuần.
Ví dụ như…một số thời điểm.
Tôi cắn răng, đem những âm thanh vụn vặt giữa môi răng nuốt trở lại, túm lấy tóc anh ấy: "…Anh không nhìn thấy, đừng lộn xộn."
Dưới ánh đèn lờ mờ.
Thiếu niên hơi ngẩng đầu lên.
Tóc mái lòa xòa trước trán, từ đôi mắt mất tiêu cự lướt qua.
Anh ấy liếm môi, ngón tay dán vào cổ tôi, hơi dùng sức giữ chặt.
Nhỏ giọng nói: "Những chỗ khác, là tốt."
"Cho nên, em phải lớn tiếng một chút."
"Để tôi nghe thấy."
…
Tôi hồi phục tinh thần, bịa đại một lý do, ứng phó Vương ca.
Ngày hôm sau quay về công ty, lãnh đạo gọi tôi vào văn phòng.
Anh ấy hòa nhã nói: "Tiểu Đường à, gần đây có một chương trình tạp kỹ live stream về tình cảm đang nổi, cô chuẩn bị một chút, làm khách mời đặc biệt tham gia ghi hình."
Kết quả đợi sau khi tôi bắt đầu làm việc.
Số tiếp theo của chương trình cần phỏng vấn, chính là Châu Ninh Vi và Hứa Lăng Chu.
Sau buổi phỏng vấn ngày hôm đó.
Tin tức đính hôn của bọn họ, cao điệu xuất hiện trên hot search.
Là PR hâm nóng cho chương trình.
Fan hâm mộ trong khu bình luận đều phát cuồng.
"Cùng nhau trải qua lúc khó khăn, giờ đây đỉnh phong tương ngộ, thật là một tình yêu tuyệt đẹp."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)