Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Mẹ Kế Đem Bán, Nữ Quân Y Cải Mệnh Ngược Tra Chương 11: Bán Công Tác

Cài Đặt

Chương 11: Bán Công Tác

"Là tớ, Tống Nguyệt."

Một khuôn mặt nhỏ nhắn hiện ra trước mắt cô.

“Tống…” Dương Đóa vừa nhìn thấy Tống Nguyệt, đôi mắt lập tức sáng lên đầy vui mừng. Thế nhưnạc nhiên hỏi: “Đầu cậu bị sao thế?”g nụ cười còn chưa kịp nở đã vụt tắt khi cô nhìn thấy lớp băng gạc trên đầu bạn mình. Cô ng

Tống Nguyệt cười nhạt: “Ngã một cú thôi.”

Dương Đóa lo lắng bước tới: “Cậu không sao thật chứ?”

“Không nghiêm trọng đâu.”

Dương Đóa lùi sang một bên, vẫy tay ra hiệu: “Đừng đứng ngoài cửa nữa, vào nhà đi.”

Tống Nguyệt gật đầu, bước vào trong.

Dương Đóa đóng cửa lại rồi đi rót nước ấm.

Tống Nguyệt nhìn theo bóng lưng bạn mình, hỏi: “Cậu xin được việc chưa?”

Dương Đóa bưng cốc nước quay lại, khẽ thở dài: “Dễ gì chứ. Chính sách mới vừa ban ra, chỉ tiêu càng khó xin hơn.”

Cô đưa cốc nước cho Tống Nguyệt, mỉm cười dịu dàng: “Nguyệt Nguyệt, uống nước đi.”

Tống Nguyệt nhận lấy cốc nước: “Cảm ơn cậu.”

Dương Đóa ngẩn ra một giây rồi bật cười, xua tay: “Gì chứ, khách sáo với tớ làm gì.”

Tống Nguyệt khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm nước.

Vị nước ngọt nhẹ.

Có đường.

Cô mím môi, nhìn Dương Đóa: “Cậu có muốn suất công việc của tớ không?”

Dương Đóa hơi ngẩn người, chưa kịp hiểu: “Hả?”

Tống Nguyệt nói tiếp: “Nếu cậu muốn thì… 500 tệ.”

“Không được đâu, Nguyệt Nguyệt.” Dương Đóa thoáng lo lắng, “Nếu cậu bán suất cho tớ, thế còn cậu thì sao?”

Tống Nguyệt hạ giọng: “Cha mẹ kế tớ không muốn để Tống Thiết đi thanh niên xung phong, họ muốn để anh ta chiếm suất của tớ, nên đã tự tiện đăng ký cho tớ rồi. Tớ cũng không còn cách nào khác.”

"Cậu không cần nói, tớ cũng..."

Dương Đóa đứng bật dậy, "Muốn chứ!"

"Muốn!"

Dương Đóa hỏi, "Nguyệt Nguyệt, chỉ tiêu của mẹ cậu ở nhà máy dệt phải không?"

Tống Nguyệt: "Ừ."

Dương Đóa nắm lấy tay Tống Nguyệt, kéo cô đi, "Hay quá, mẹ tớ cũng làm ở nhà máy dệt, đi!"

"Chúng ta đi tìm bà ấy!"

Tống Nguyệt hơi không quen bị người khác nắm tay, nhưng để tránh bị Dương Đóa phát hiện điều gì bất thường, cô cũng để yên.

Nhà máy dệt cách nhà Dương Đóa không xa, chỉ khoảng mười phút đi bộ.

Đến cổng nhà máy dệt.

Bác bảo vệ nhận ra Dương Đóa. Dương Đóa nói với bác ấy là đến tìm mẹ nên ông ấy liền mở cổng cho hai người vào.

Dương Đóa dẫn Tống Nguyệt đi vào, rẽ trái rẽ phải, đến khu nhà văn phòng.

Tống Nguyệt đứng chờ bên ngoài trong lúc Dương Đóa vào tìm mẹ cô ấy, Trần Mỹ Anh.

Không lâu sau, hai mẹ con vội vã đi ra.

Mẹ Dương dẫn hai người đến một góc khuất, ít người qua lại. Bà nghiêm nghị nhìn Tống Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt, vừa rồi Đóa Đóa đã nói với bác rồi.

Cháu phải suy nghĩ cho kỹ, một khi đã giao suất này cho Đóa Đóa thì cháu sẽ không thể quay lại nữa."

Tống Nguyệt mỉm cười, "Dì Trần, Đóa Đóa chắc cũng đã nói với dì rồi, lý do cháu nhường suất này cho Đóa Đóa là vì mẹ ké đã đăng ký cho cháu đi thanh niên xung phong."

"Sau khi cháu đi, anh trai cháu sẽ thế chỗ của cháu, cháu không cam lòng để công việc mẹ cháu để lại bị người khác cướp mất."

"Nên cháu mới muốn nhường lại cho Đóa Đóa."

Mẹ Dương nghe con gái kể qua về hoàn cảnh gia đình Tống Nguyệt.

Nghe Tống Nguyệt nói vậy, bà nhìn cô với ánh mắt xót xa, định nói vài lời an ủi, nhưng lại sợ chạm vào nỗi đau của cô.

Sau một hồi do dự, bà chỉ biết thở dài, "Haiz..."

Trần Mỹ Anh giơ năm ngón tay lên, "Nghe Đóa Đóa nói cháu muốn số tiền này phải không?"

Tống Nguyệt gật đầu, "Vâng."

Mẹ Dương lại thở dài, đứa nhỏ này thật ngốc, chuyển nhượng công việc mà cũng không tìm hiểu giá cả thị trường.

Sau khi chính sách được ban hành, giá cả đã tăng vọt. Những công việc bình thường trước đây chỉ cần ba, bốn trăm, bây giờ đã lên đến bảy, tám trăm, những công việc tốt thậm chí lên đến cả nghìn tệ.

Mẹ Dương nói, "Vậy dì cũng không ép giá cháu."

"Thêm cho cháu một chút."

"Dì cho cháu số tiền này."

Mẹ Dương giơ sáu ngón tay, rồi nói tiếp, "Thêm 30 phiếu gạo, 10 phiếu vải và 20 phiếu khác."

"Được rồi, sáng mai cháu mang theo sổ hộ khẩu đến cổng nhà máy nhé."

600 tệ cộng với các loại phiếu, tổng cộng khoảng 650 tệ.

Ban đầu định giảm giá cho Tống Nguyệt vì Dương Đóa chơi thân với nguyên chủ.

Không ngờ mẹ Dương lại bù thêm vào.

Tống Nguyệt cũng không từ chối, "Vậy thì không thành vấn đề, nhưng dì Trần, hay là hôm nay mình làm thủ tục luôn đi, để lâu sợ có biến."

Mẹ Dương hiểu ý Tống Nguyệt, bà cũng lo lắng công việc này đến miệng rồi lại bay mất, nên đồng ý làm thủ tục ngay hôm nay.

Mẹ Dương quay lại văn phòng báo cáo, sau đó về nhà lấy tiền và phiếu, còn Tống Nguyệt về nhà lấy sổ hộ khẩu.

Chỉ cần đến trước 5 giờ chiều, vẫn có thể kịp làm thủ tục.

Chia tay mẹ con Dương Đóa, Tống Nguyệt lên xe buýt.

Xuống xe, cô chạy một mạch về nhà, leo lên tầng 3.

Lên đến tầng 3, Tống Nguyệt chậm bước, vừa đi vừa mò tìm chìa khoá. Đến cửa nhà mình, cô giật mình khi thấy ổ khoá biến mất, cửa vẫn đóng im lìm. Chẳng lẽ mình đi nhầm nhà? Hay là có ai trong nhà đã về?

Tống Nguyệt đang định quay lại kiểm tra xem có phải mình đã chạy quá nhanh, nhầm sang căn hộ khác không, dù sao lúc ra ngoài cô vẫn khoá cửa cẩn thận. Cô vừa lùi lại một bước thì nghe thấy tiếng một người phụ nữ vọng ra từ bên trong. Giọng nói này hoàn toàn xa lạ.

Tống Nguyệt: "?"

Cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, xác định mình không đi nhầm.

Đây chính là nhà cô.

Cô liền áp tai vào cửa. Một giọng nói xa lạ của người phụ nữ lại vang lên, "Tống Thiết, rốt cuộc khi nào thì anh mới nhờ bà mối đến nhà em cầu hôn?"

Đối tượng của Tống Thiết?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc