Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
1.
"Ngày mai là ngày giỗ của ba mẹ!"
Lúc ăn tối, anh trai đầy ưu tư mở miệng nói, anh vỗ bả vai tôi: "Vẫn như trước thôi, anh nhờ chị Trương đưa em đi học, chuyện cúng tế cứ để anh lo cho! Lúc ba mẹ bị hại em cũng bị dọa sợ mà nên không cần đi đâu, để tránh gợi nhớ đến chuyện xưa!"
Tôi gật đầu một cái.
Tôi tên là Tần Lan còn anh trai tôi tên là Tần Lãng. Sau khi ba mẹ chết thảm, hai anh em chúng tôi vẫn sống nương tựa lẫn nhau.
Khi còn nhỏ, tôi bị thương nặng ở đầu dẫn đến mất trí nhớ nên những chuyện trước năm sáu tuổi không còn nhớ rõ nữa. Mấy năm nay, anh trai vẫn luôn ở bên cạnh làm bạn và chăm sóc tôi hết mực, giúp tôi nhớ lại chuyện cũ từng chút một chỉ tiếc tôi thật sự không nhớ được gì.
Vì vậy, tôi cảm thấy có lỗi với anh trai nhưng anh ấy nói không vấn đề gì vì đây không phải là lỗi của tôi, tất cả đều là lỗi của người đàn bà điên dưới tầng hầm.
Mục Sa có khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng và chống đối xã hội, cô ta ghét mọi thứ mình nhìn thấy, ghen tị và căm ghét việc tôi bằng tuổi cô ta nhưng lại có bố mẹ và anh trai yêu thương, cưng chiều.
Một buổi tối nọ, cô ta lẻn vào phòng và muốn giết chết tôi để thay thế vị trí này nhưng không ngờ lại bị anh trai tôi đi ngang qua bắt được.
Anh trai tôi đánh nhau với cô ta, sức lực cô ta không đánh lại được anh ấy nên bị thương và bỏ trốn. Ba mẹ tôi không nỡ, muốn cho cô ta một cơ hội sửa sai vì vậy nên cũng không báo cảnh sát.
Nhưng mà buổi tối ngày hôm sau, cô ta lại lặng lẽ lẻn vào nhà, thả một mồi lửa, muốn thiêu chết cả nhà chúng ta. Ba mẹ tôi chính là bất hạnh qua đời trong vụ hỏa hoạn đó.
Bên ngoài phòng anh trai và tôi có một cái cây cổ thụ, anh trai liều chết cứu tôi khiến sau lưng anh ấy cũng bị bỏng nặng.
Mà tôi, bởi vì hít phải quá nhiều khói nên ảnh hưởng đến thần kinh trung ương nên không còn nhớ được những chuyện quá khữ nữa.
Trên mặt tôi cũng có vài vết sẹo khó coi, đây cũng là đả kích trí mạng với một cô gái. Chính vì vậy, tính cách của tôi trở nên khó chịu, lạnh lùng. Khi còn nhỏ, bạn bè đều cố gắng cách xa tôi chỉ có anh tôi vĩnh viễn không bỏ rơi tôi.
Anh ấy hận Mục Sa tới tận xương, sau khi cô ta phóng hỏa bỏ trốn, anh ấy cũng không báo cảnh sát mà treo giải thưởng lớn để tìm kiếm tung tích của cô ta.
Cuối cùng, anh đã tự tay bắt cô ta trở lại, nhốt dưới tầng hầm nhà tôi, khiến cô ta chịu đủ mọi hành hạ.
Mỗi buổi tối, anh tôi sẽ mang theo một bát chất lỏng màu nâu đen đi xuống tầng hầm. Sau đó, tôi có thể nghe tiếng gào thét chói tai nhưng cũng đầy thê lương của một cô gái.
Hôm nay cũng giống như trước, anh tôi ăn rất nhanh đã dừng đũa, đôi mắt lóe lên chút hận ý.
Anh đứng dậy đi ra ngoài, tôi đang cúi đầu ăn cơm, đột nhiên một đôi tay gầy khô vươn ra khỏi gầm bàn, túm được cổ chân tôi.
Tôi đang định thét chói tai nhưng khi nhìn thấy bóng dáng khô héo thì lại không thể mở miệng được. Cô ta cố gắng mở miệng nhưng chỉ có thể phát ra tiếng ‘Ô ô’. Cô ta vội vàng run rẩy lấy một tờ giấy đưa cho tôi, chữ viết bên trên được viết bằng máu.
[Đừng lên tiếng, anh trai em mới là hung thủ giết người!]
Cả người tôi run rẩy, cô ta nhanh chóng lấy tờ giấy thư hai ra, vết máu trên đó vẫn còn chưa khô.
[Tên đó không phải là anh trai em. Anh ta mới là đứa bé mà ba dẫn về nuôi. Chị mới là chị gái ruột của em!]
2.
Đột nhiên, anh trai phát hiện Mục Sa biến mất khỏi tầng hầm mà rống lớn. Tiếng bước chân vội vàng từ dưới hầm vang lên, tôi vẫn cầm bát đũa trong tay, thấy vẻ mặt kích động mà đỏ ửng trông cực kì khó coi.
"Em gái, không thấy Mục Sa đâu cả!"
Mới vừa rồi anh ấy đi đến tầng hầm, trên sàn chỉ có dây xích đã đứt và đồ đạc vỡ nát, đáng sợ nhất chính là trên tường có vài chữ to viết bằng máu:
[Tao sẽ đi tìm mày!]
Anh ấy ân hận đánh vào đầu mình, oán hận bản thân hôm qua đã mềm lòng khi nhìn thấy dáng vẻ hấp hối của Mục Sa nên đã nới lỏng dây thừng cho cô ta hơn.
Không ngờ rằng, cô ta lại giả vờ, hôm nay cô ta đã cởi được dây trói.
"Em gái, em nhất định phải cẩn thận. Khi Mục Sa trốn được ra ngoài thì cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta! Cô ta vẫn luôn muốn giết chết chúng ta. . ." Giọng nói của anh trai tôi run rẩy. Anh ấy dặn dò vài câu rồi dẫn người đi lục soát tất cả các phòng trong biệt thự.
Anh ấy chắc chắn rằng Mục Sa đang trốn ở xó xỉnh nào trong căn biệt thự này, chờ đợi thời cơ giết chết chúng tôi.
Tiếng bước chân của anh trai đã dần xa, Mục Sa trốn dưới gầm bàn vẫn không nhịn được mà run rẩy.
Ánh mắt cô ta đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng. Tôi cảm thấy khó hiệu, cô ta không đến mức tàn bạo và tàn nhẫn như anh tôi miêu tả.
Nhưng anh trai là người đối xử với tôi tốt nhất trên thế giới này nên tôi càng tin rằng, anh ấy sẽ không lừa gạt tôi.
"Cô nói cô mới là chị ruột của tôi còn anh ấy không phải là anh trai tôi. Cô có bằng chứng gì không?"
"Chị có, chị đương nhiên có rồi!" Vì kích động nên khóe môi Mục Sa rỉ ra nước bọt, cả người cô ta càng run rẩy hơn nhưng cẩn thận lấy một bức ảnh đầy vết máu.
Là một bức ảnh gia đình, trên đó là ba mẹ, bọn họ ngồi trên ghế, và mỗi người họ bế một bé gái.
Từ lông mày, khuôn mặt của hai cô bé có thể mơ hồ nhận ra, hai đứa bé này chính là tôi và Mục Sa. Trong bức ảnh không hề có bóng dáng của anh trai.
Chẳng lẽ những lời mà Mục Sa nói là thật sao? Cả người tôi chấn động, sau lưng đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo.
Mục Sa không nhịn được nữa mà ôm chân tôi, đau khổ khóc thành tiếng: "Em gái, chị mới là chị ruột em!"
Ngón tay của tôi vì quá khiếp sợ, sợ đến mức chết lặng, nhưng lúc này chẳng biết lúc này anh tôi đã xuất hiện ở ngoài cửa. Anh ấy vô cảm nhìn tôi còn con chó lớn màu vàng bên cạnh nhìn vào trong phòng mà hú lên đầy phấn khích.
"Em gái, Mao Mao đang ở bên cạnh phòng này có ngửi thấy mùi máu tươi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






