Mà cậu con trai Giang Tư Trừng của bà, thế mà lại kế thừa hoàn hảo nhan sắc của bà, thậm chí còn pha thêm vài phần anh khí.
Trông giống Thu Lam thì chẳng có gì đáng kinh ngạc, dẫu sao con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Nhưng điều khiến Dụ Vãn Linh cảm thấy hoàn toàn bị lật đổ lại chính là hình tượng và hành vi cử chỉ của cậu. Chịu ảnh hưởng từ bài báo "đứa trẻ có vấn đề" năm xưa, Dụ Vãn Linh luôn mang một định kiến thâm căn cố đế. Cô đinh ninh rằng "đứa trẻ có vấn đề" lớn lên sẽ trở thành một gã công tử bột, một thiếu niên bất hảo. Cô từng gặp rất nhiều thành phần bất hảo, không thích nhuộm tóc thì cũng đam mê xăm trổ, sở thích là cưỡi mô tô ra vẻ ngầu lòi, quần áo không chịu mặc tử tế, cứ thích mặc kiểu nửa kín nửa hở, phô ra dáng vẻ lưu manh tồi tệ.
Nhưng Giang Tư Trừng thoạt nhìn hoàn toàn không phải loại người như thế. Cậu trông hệt như một học sinh ba tốt ngoan ngoãn, tuân thủ phép tắc, nhã nhặn lịch sự.
Mái tóc của cậu đen nhánh, từng sợi tóc đều đặn gọn gàng, từ đầu đến chân đều chỉnh tề quy củ. Đồng phục học sinh cũng mặc vô cùng chuẩn mực: Khóa kéo kéo đến tận xương quai xanh, cổ áo được bẻ nếp thẳng thớm.
Dụ Vãn Linh không ngờ lại tình cờ gặp cậu ở nhà ăn. Ba bữa một ngày của cậu đều do đầu bếp ở nhà nấu, thời gian ăn tối lại khá eo hẹp không kịp về nhà, nên thông thường sẽ có người lái xe mang đồ ăn đến cổng trường để cậu lên xe dùng bữa. Nhưng cẩn thận ngẫm lại, đại hội động viên hôm nay ấn định vào lúc sáu rưỡi tối. Nếu ra ngoài ăn chắc chắn không kịp, chỉ đành giải quyết nhanh gọn ở nhà ăn.
Giang Tư Trừng đã sắp bước ra khỏi cổng nhà ăn, Dụ Vãn Linh lúc này mới muộn màng sực nhớ ra phải chạy tới chặn cậu lại. Cô ba chân bốn cẳng vứt vội khay cơm, quay đầu lại thì đã chẳng thấy bóng dáng Giang Tư Trừng đâu nữa. Giờ này lại đúng lúc cao điểm dùng bữa, lối đi trong nhà ăn người đông như trẩy hội. Cô chỉ đành lách qua khe hở giữa dòng người, cắm cúi đuổi theo hướng Giang Tư Trừng vừa rời đi.
Đại hội động viên chuẩn bị cho kỳ thi Đại học được tổ chức ở hội trường, muốn đến hội trường phải băng qua sân vận động. Giang Tư Trừng người cao chân dài, loáng cái đã đi đến giữa sân.
Dụ Vãn Linh chạy chậm đuổi theo, lao đến trước mặt cậu, khẽ thở dốc hỏi: "Chào cậu, chúng ta có thể làm quen với nhau không?"
Giang Tư Trừng ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn cô, cứ thế đi thẳng về phía trước.
Sân vận động lúc này ồn ào náo nhiệt. Dụ Vãn Linh tưởng cậu chưa nghe rõ nên đuổi theo lần nữa. Nhằm khiến cậu phải dừng bước, cô buộc lòng phải thốt ra vài câu giật gân hơn để lôi kéo sự chú ý của cậu.
Câu nói này khiến các bạn học xung quanh đều ném ánh mắt dò xét về phía cô. Dụ Vãn Linh vốn không thích bị cả đám người xúm vào nhòm ngó. Dưới ánh mắt chòng chọc của bao người, cô gượng gạo đẩy lại gọng kính, cất giọng lí nhí: "Chỉ là bắt chuyện vài câu thôi mà, sao lại gọi là 'bạo' vậy?"
Vài người đứng cạnh lập tức bật ra những tràng cười khúc khích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)