"Coi như là vậy đi, tôi thấy có thể khiến bọn họ đích thân mở miệng nói lời xin lỗi ngay trước mặt tôi là đã ổn thỏa lắm rồi, dạo gần đây tôi cũng không bắt gặp mấy mẩu giấy đó nữa."
Nghe câu trả lời của cô, Giang Tư Trừng rũ mắt đánh giá cô, lạnh lùng châm chọc: "Như thế mà đã thỏa mãn rồi sao? Đổi lại là tôi, tôi chắc chắn sẽ ăn miếng trả miếng, quyết không dễ dàng bỏ qua vậy đâu."
"Thế nào mới gọi là ăn miếng trả miếng chứ?" Dụ Vãn Linh tò mò hỏi: "Chẳng lẽ tôi cũng viết giấy chửi lại bọn họ sao? Vậy thì tôi làm thế nào mới phân biệt được mình với họ?"
Giang Tư Trừng còn chưa kịp mở miệng đáp trả thì một giọng nữ đã vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
"Trả sách!"
"Đến đây!" Dụ Vãn Linh cất cao giọng đáp lời, vội vã lách qua từng hàng kệ sách lao ra ngoài.
Cô cầm lấy quyển sách vừa trả, đầu tiên là vào sổ đăng ký, sau đó mới lật dở kiểm tra y như thường ngày. Mấy hôm nay sách trả về đều sạch trơn không một mảnh giấy, nên cô đâm ra chủ quan lật giở cũng qua loa chiếu lệ. Vốn định lướt nhanh vài cái rồi đem cất, ai dè vừa mở ra đã đập ngay vào mắt một tờ giấy chi chít đoạn hội thoại bên trong.
Nét chữ trên đó muôn hình vạn trạng, rõ ràng là tác phẩm của nhiều người khác nhau.
Tờ giấy này tựa như một khung chat trên giấy vậy. Bọn họ trò chuyện rôm rả trên đó, viết lách tung tóe dài ngoằng, nhưng nội dung toàn là để chế giễu cô, một vài câu chửi thề thậm chí thô bỉ đến mức chẳng lọt tai.
Mấy lời chửi bới dơ bẩn này khiến Dụ Vãn Linh đọc đến đâu là mặt đỏ bừng bừng đến đó. Cô bực tức vo tròn tờ giấy, đập thẳng xuống bàn trước mặt nữ sinh kia, căm phẫn lườm cô ả: "Cậu có ý gì đây?"
Nữ sinh kia chẳng có vẻ gì là xấu hổ, còn nghênh ngang lên giọng: "Còn có ý gì được nữa? Thì chính là những gì cậu nhìn thấy đấy thôi!"
Nữ sinh kia dùng sức giật mạnh tay ra, hậm hực vặc lại: "Dựa vào cái gì bắt tôi phải xin lỗi? Cậu đeo kính mà mắt vẫn mù dở à? Không nhìn ra là có mấy người cùng viết hay sao? Dựa vào cái gì chỉ bắt mình tôi xin lỗi? Cậu có giỏi thì lôi nốt mấy đứa kia ra bắt tụi nó xin lỗi chung đi!"
"Tôi bắt được cậu thì cậu phải xin lỗi trước!"
Nghe thấy lời này, nữ sinh kia làm như vừa nghe chuyện tiếu lâm, rướn mày mỉa mai cô: "Cậu vênh váo cái nỗi gì cơ chứ, dù sao cậu cũng chỉ dám nhè đầu chúng tôi ra tóm thôi. Chuyện này còn có một nhân vật nữa tham gia đấy, cho dù tôi có vạch trần cậu ta là ai thì cậu cũng cạy miệng không dám tìm cậu ta rước họa vào thân đâu."
Dụ Vãn Linh trầm giọng hỏi: "Người cậu nói là ai?"
Nữ sinh kia bật cười nhạo báng: "Là Giang Tư Trừng chứ ai! Ban đầu là một bạn lớp tôi viết, nhưng bị Giang Tư Trừng bắt gặp. Cậu đoán xem cậu ta nói gì?"
Dụ Vãn Linh lẳng lặng trân trân nhìn cô ả, nín thở chờ cô ả phọt ra câu tiếp theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

