Từ ngày chuyển đến thành phố Nam Hòe học tập, cô cực kỳ chán ghét những ngày trời mưa. Bởi vì ngày nào cô cũng phải đi tàu điện ngầm đến trường, mà ga tàu điện ngầm gần nhất cũng cách nhà tận ba cây số, cô chỉ có thể lội bộ ra đó. Đi bộ nhanh cũng phải mất tới nửa tiếng đồng hồ. Nếu lỡ gặp trời mưa thì còn tốn nhiều thời gian hơn nữa, gió mưa mà hơi to chút là ướt sũng cả người.
Vừa bước ra khỏi nhà họ Giang chưa được bao xa, Dụ Vãn Linh nghe thấy tiếng xe cộ đang tiến lại gần từ phía sau. Sợ xe chạy nhanh làm nước bắn tung tóe, cô vội vàng cụp ô xuống thấp, đồng thời nép sát sang bên phải vài bước.
Hai chiếc xe chầm chậm lăn bánh lướt qua bên cạnh Dụ Vãn Linh. Qua tán ô đã hạ thấp, cô lén nhìn thấy chiếc xe chạy phía trước là một chiếc Rolls-Royce Phantom. Cô biết đây là chiếc xe mà Giang Tư Trừng hay ngồi. Mỗi lần Giang Tư Trừng ra ngoài, nhà họ Giang đều phải điều động hai chiếc xe, bởi vì họ luôn sắp xếp vệ sĩ túc trực bảo vệ cậu sát sao.
Cô đưa mắt nhìn theo hai chiếc xe sang trọng đã đi xa, rồi lại cúi xuống nhìn đôi ủng đi mưa lấm lem bùn đất của mình, khẽ thở dài một hơi.
Đến lớp, Dụ Vãn Linh ngồi xuống thay giày thể thao, lớp trưởng đang hối thúc mọi người đóng phí đỗ xe đạp.
Trong trường có khu vực chuyên để đỗ xe đạp của học sinh, nhưng mỗi học kỳ đều phải thu phí quản lý. Nộp phí xong sẽ được phát biển số chỗ đỗ, muốn đạp xe vào trường thì phải xuất trình biển số đó.
Cô không đạp xe đi học nên chẳng buồn để tâm, chỉ khom lưng cắm cúi buộc dây giày.
Thế nhưng trong lớp lại có kẻ nhiều chuyện cố tình nhắc nhở cô: "Nữ dũng sĩ! Đóng phí đỗ xe kìa!"
Dụ Vãn Linh ung dung buộc xong dây giày, ngẩng đầu nhìn thẳng vào người bạn học đang cười nhạo mình, nói: "Phiền cậu đừng gọi tôi như vậy."
Hôm đó, "chiến tích" chủ động "câu dẫn" Giang Tư Trừng trên sân bóng của cô đã lan truyền khắp khối 12, nhờ vậy mà cô "vinh dự" nhận được danh hiệu "nữ dũng sĩ". Dù ngoài miệng ai cũng tung hô cô là dũng sĩ, nhưng cô dư sức nghe ra sự châm biếm trong đó.
May thay cũng chỉ có vài học sinh lẻ tẻ ngứa mồm thích lôi cô ra làm trò cười, những học sinh khác trong lớp không hùa theo, bởi vì họ lười bận tâm đến mấy chuyện ruồi bu nhảm nhí này.
Dụ Vãn Linh nhặt mẩu giấy lên xé vụn, ném thẳng vào thùng rác.
Cô thường xuyên lui tới thư viện trường để mượn sách tham khảo, nhưng loại trò đùa quái ác này thì đây là lần đầu tiên cô phát hiện ra. Chuyện này vốn rất khó truy tìm thủ phạm, nên cô không làm ầm ĩ mà chọn cách phớt lờ.
Nhưng sự phớt lờ của cô lại đổi lấy những trò đùa giỡn ngày một leo thang của người khác.
Lần tiếp theo đi mượn sách, cô lại phát hiện ra những tờ giấy tương tự, nhưng nội dung thì khác hẳn, nhìn nét chữ cũng không giống cùng một người viết.
Cô không muốn tiếp tục làm ngơ nữa nên đã tìm gặp Cô Quan, hy vọng cô giáo có thể giúp mình đòi lại công bằng. Cô Quan cũng đã nghiêm khắc phê bình chuyện này trước toàn lớp, nhưng chẳng có tác dụng gì. Những mẩu giấy chửi rủa ngày một xuất hiện nhiều hơn, với tần suất cô bắt gặp ngày càng dày đặc. Bọn họ thậm chí còn ngang nhiên đối đáp qua lại với nhau trên mặt giấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
