Rằm tháng bảy âm lịch, qua Tết Trung Nguyên, tế lễ vong hồn.
Cư dân quanh đây đều tụ tập tại điểm đốt vàng mã được chỉ định vào lúc chạng vạng tối. Bãi đất vốn đã nhỏ hẹp nay bỗng chốc trở nên đông đúc. Dụ Vãn Linh ngồi xổm ở một góc khuất, chăm chú nhìn ngọn lửa đang cháy. Đột nhiên, một người qua đường giẫm phải chân cô. Người nọ thậm chí chẳng buồn buông lấy một lời xin lỗi. Dụ Vãn Linh cũng không để bụng, cô cúi gầm mặt đứng dậy, cẩn thận phủi sạch từng chút tàn tro dính trên người.
Sợ lại bị người khác giẫm phải, cô dứt khoát dọn nhang đèn và bật lửa trên mặt đất dù ngọn lửa vẫn chưa tắt hẳn. Khi mọi thứ đã dọn dẹp xong xuôi, tiền vàng mã trên mặt đất cũng dần cháy rụi, trong đống tro tàn chỉ còn sót lại vài đốm lửa nhỏ nhoi.
Cô chắp tay vái lạy, thầm nhủ trong lòng: "Chị Linh Linh, chị cứ yên tâm, em sẽ thay chị bảo vệ mẹ thật tốt."
Khấn vái xong, cô xách đồ quay người đi về nhà.
Dụ Vãn Linh và mẹ thuê một căn hộ trong khu tập thể dành cho nhân viên của một doanh nghiệp nhà nước. Đây là công trình kiến trúc từ những năm 90, tuy cũ nát nhưng được cái giá thuê rẻ.
Hành lang cũ kỹ vừa hẹp vừa tối, tay vịn cầu thang hoen gỉ, từng mảng sơn bong tróc bám dính trên đó, xen lẫn chút chất lỏng nhầy nhụa không rõ nguồn gốc. Dụ Vãn Linh cảm thấy hơi buồn nôn, cô thà mò mẫm trong bóng tối để lên lầu chứ nhất quyết không vin tay vào.
Mùi thức ăn thơm lừng bay ra từ hành lang chật hẹp. Lần theo mùi hương, cô bước đến trước cửa nhà mình. Khả năng cách âm của ngôi nhà rất tệ, đứng ngoài cửa thôi cũng nghe rõ mồn một tiếng xào nấu thức ăn.
Mở cửa ra, đập vào mắt cô là ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn chùm kiểu cũ cùng mâm cơm nóng hổi trên bàn. Mẹ cô - bà Dụ Hương Tú vừa bưng bát canh nóng hổi cuối cùng đặt lên bàn, vừa cất tiếng gọi cô vào ăn cơm.
Hai mẹ con ngồi vào bàn, chẳng ai nói với ai câu nào trong suốt bữa ăn. Ăn xong, bà Dụ Hương Tú dọn bát đũa mang vào bếp, còn Dụ Vãn Linh thì đi pha thuốc nhuộm tóc. Đợi bà rửa bát xong, thuốc nhuộm của cô cũng đã được pha theo đúng tỷ lệ.
Mọi thứ chuẩn bị ổn thỏa, Dụ Vãn Linh dùng lược chải từng chút thuốc nhuộm màu đen lên mái tóc của bà Dụ Hương Tú.
Ra tiệm nhuộm tóc một lần rất tốn kém, nên họ toàn tự mua loại thuốc nhuộm rẻ tiền về nhà làm. Nhược điểm là tiền nào của nấy, màu nhuộm không giữ được lâu, cứ dăm bữa nửa tháng lại phải dặm lại một lần.
Trong lòng cô không khỏi xót xa: Mẹ rõ ràng chưa tới năm mươi tuổi, vậy mà thoạt nhìn cứ như đã ngoài sáu mươi, mái tóc đã bạc hơn phân nửa rồi.
"Vãn Linh, con dọn đồ đạc xong hết chưa?"
"Dạ, xong hết rồi ạ." Vốn dĩ cô cũng chẳng có bao nhiêu đồ đạc để thu dọn.
Trầm ngâm một lát, bà Dụ Hương Tú nhắc nhở: "Không được để lại bất cứ thứ gì, con không để quên cuốn nhật ký nào trong ngăn kéo đấy chứ?"
"Không ạ, con không có thói quen viết nhật ký. Con kiểm tra ngăn kéo một lượt rồi, dọn sạch sành sanh rồi mẹ ạ."
"Được, vậy đống tài liệu về Giang Tư Trừng thì sao...?"
"Mấy tài liệu đó con chưa xử lý, con muốn xem lại lần cuối, xem xong con sẽ đốt ngay." Dụ Vãn Linh vội vàng đáp.
"Xem xong nhớ phải đốt cho thật sạch, tuyệt đối không được để sót lại dù chỉ là một chút tro tàn." Bà Dụ Hương Tú nghiêm nghị căn dặn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)