Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa dứt lời, Tô An khiến cả đám người ở đây tức thì não bổ ra một đoạn kịch tình “Tiêu Kiến Lương và Triệu Đại Hưng vượt rào luân thường đạo lý, ái tình cuồng nhiệt, chỉ có một không hai”.
Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Tiêu Kiến Lương, mang theo hàm ý sâu xa khó dò.
Nhưng khi nghe Tô An đề xuất muốn dẫn theo ba đứa nhỏ ra ngoài dạo chơi, xem có vừa mắt ông lão nào hay không, ánh mắt vốn tò mò của đám người bỗng nhiên trở nên cảnh giác.
Gia đình họ Triệu dạo này sống không tệ, Tiêu Kiến Lương mới khoảng bốn mươi sáu bốn mươi bảy, da trắng dáng phúc hậu, vẫn giữ được chút dáng vẻ phong tình.
Nếu ý của Tô An là nhắm vào người nhà mình thì sao?
!!!
Tiêu Kiến Lương tức đến mức muốn nôn ra máu già, cảm thấy đầu óc như muốn đột quỵ tại chỗ.
"Cô nói tào lao gì vậy hả! Bịa đặt lung tung! Tôi với con trai tôi – Đại Hưng – trong sạch rõ ràng! Cô còn dám nói nữa, có tin tôi bảo Đại Hưng đánh chết cô không!"
"Đừng ai nghe cô ta nói nhảm! Không thể nào! Tất cả là cô ta vu khống tôi! Là cô ta dựng chuyện bôi nhọ tôi!"
Tiêu Kiến Lương không còn tâm trí quỳ lạy giả vờ oan ức nữa, bà ta lăn một vòng bò dậy, cuống cuồng xua tay thanh minh với đám đông.
Bên ngoài có người xấu hổ cười gượng, “Thôi thôi, chị Tiêu à, tôi còn việc phải về trước.”
“Đúng đúng, tôi cũng đi, chưa nấu cơm mà, lát nữa trong nhà tìm lại rầy rà.”
“Đi cùng nhau đi, hôm nay trời cũng âm u nữa.”
Tiêu Kiến Lương chết trân tại chỗ, nhìn hàng xóm láng giềng ai nấy tìm cớ tản đi, trong mắt toàn là cuống cuồng hoảng loạn.
“Ơ này này! Mọi người đừng đi mà! Tôi nói thật mà! Tôi thật sự nói thật mà!”
Không ai buồn để tâm, Tiêu Kiến Lương quay phắt lại, ánh mắt hung ác nhìn Tô An chằm chằm.
“Tô An, cô hài lòng chưa? Gia đình tôi có làm gì cô đâu, sao cô cứ phải gây tai họa cho nhà họ Triệu chúng tôi hả?”
Tô An cười khẩy, tay đặt lên nắm cửa rồi phịch một tiếng – cánh cửa đóng sập lại trước mặt Tiêu Kiến Lương.
Tiếng "phịch" ấy như đánh thẳng vào lòng bà ta, khiến bà thụt lùi một bước, gương mặt tràn đầy cảnh giác.
“Cô... cô định làm gì?”
Tô An cong môi nở nụ cười sắc lẹm, “Không phải mẹ thích đi nói xấu sau lưng người khác lắm sao? Không phải thích nhất đổ nước bẩn lên đầu người khác à? Bây giờ đổ lên đầu mẹ thì lại thấy khó chịu à?”
Ánh mắt cô quét về ba đứa trẻ phía sau đang cúi đầu rụt cổ tránh ánh nhìn, “Nói đúng ra thì ba đứa trẻ này chẳng phải bị mẹ bức chết mẹ chúng nó hay sao?”
“Ôi da da, thật tội nghiệp quá đi~ tuổi còn nhỏ mà đã không còn mẹ, chỉ có thể sống với một bà nội tâm lý méo mó.”
Vừa nói, Tô An còn nhại giọng, hát khúc ru độc địa:
“Cải thìa ơi~, thương lắm à nha~ mới chào đời đã mất mẹ nha~”
“Câm miệng! Cô im miệng cho tôi! Tô An, tôi không tha cho cô đâu! Cô tưởng nói vậy sẽ có người tin à? Đợi đến khi Đại Hưng ra khỏi viện, tôi cho cô đẹp mặt!!”
Tiêu Kiến Lương giận đến run người, gào lớn uy hiếp, nhưng bản thân lại chẳng dám bước tới nửa bước.
Bà ta không nhận ra phía sau mình, hai đứa cháu trai đang nhìn bà bằng ánh mắt lạnh lẽo ngập tràn thù hận.
Cô bé út – Triệu Phượng – nhỏ xíu nhưng đôi mắt trừng trừng đầy oán độc, bởi vì là con gái nên từ nhỏ luôn bị xem nhẹ, bà nội chỉ cưng chiều anh cả, ba thì không đoái hoài gì. Chỉ có mẹ yêu cô bé thật lòng. Nhưng mẹ đã chết. Chết vì bị bà nội hành hạ đến phát bệnh!
Tô An liếc qua đám “sói con” rồi thảnh thơi dùng khăn lau tóc, ung dung bước vào phòng, đóng sầm cửa lại, chặn hết những tiếng mắng chửi đang lải nhải bên ngoài.
Tiếng đóng cửa dứt khoát khiến Tiêu Kiến Lương nghẹn ứ trong cổ họng, lời muốn nói cũng không thành tiếng.
Triệu Long cuối cùng nhịn không nổi nữa, lên tiếng:
“Nội ơi, bọn con sắp chết đói rồi.”
Tiêu Kiến Lương đang nghẹn một bụng tức, không buồn quay đầu lại, mắng luôn:
“Ăn ăn ăn! Đồ quỷ đói đầu thai! Tao nợ tụi bây chắc! Toàn là đám đến đòi nợ, không đứa nào khiến người ta yên thân! Sớm muộn gì tụi bây cũng hành tao tới chết!”
Miệng thì gào lên như kẻ điên, nhưng cuối cùng bà ta vẫn phải bước vào bếp.
Mấy lời mắng đó trước giờ tụi nhỏ vẫn nghe quen tai, nhưng hôm nay nghe lại... mỗi câu như lưỡi dao.
Đúng lúc đó, Tiêu Kiến Lương vừa bước vào bếp đã lại như phát rồ lao ra, đập cửa phòng Tô An thùm thụp.
“Tô An! Cái đồ không biết xấu hổ! Tay chân cô không sạch sẽ, dám ăn trộm thịt với trứng sáng nay tôi mua hả? Đồ ăn cũng dám lấy! Cô không biết nhục là gì hả? Mau ra đây cho rõ ràng, trả đồ cho tôi!!”
Tiếng gào nghẹn ngào khản đặc, còn vang cả cầu thang.
Tô An thong thả xé một miếng giấy vệ sinh, vo tròn nhét vào tai mình, ngồi nửa nằm trên giường, lật sách đọc tỉnh bơ.
Chẳng bao lâu sau, tầng dưới đã có người gõ cửa:
“Tiêu Kiến Lương! Nhà chị gây chuyện suốt ngày à? Cả ngày om sòm không dứt! Nhà tôi còn có người đang mang thai! Chị định rủa cháu tôi luôn hả?”
“Tôi nói cho chị biết, đừng để tôi mất kiên nhẫn! Nếu chị còn tiếp tục gây chuyện, ngày mai tôi sẽ báo với lãnh đạo Triệu Đại Hưng!”
Người lên tiếng là tổ trưởng phân xưởng thép ở dưới tầng.
Lời vừa dứt, Tiêu Kiến Lương câm nín, giọng yếu ớt đáp lại:
“Bỏ đói tụi con, nội định sinh thêm em cho ba con nuôi hả?”
“Hay là… tụi con cũng giống mẹ, khiến nội chướng mắt?”
Tiêu Kiến Lương vừa nguôi giận đã lại thấy nhức nhối trong tim, đưa tay ôm lấy ngực.
“Trẻ con đừng nói linh tinh! Dạy bao nhiêu lần mà không nhớ! Lũ người ngoài nói xằng mà mấy đứa lại tin! Tao vất vả nuôi tụi bây, còn không bằng nuôi khúc gỗ!”
“Đứa nào không nghe lời, cút khỏi nhà tao! Tao không phải nhất thiết phải giữ tụi bây! Con tao ưu tú như vậy, có cả đống đàn bà muốn sinh con cho nó!”
Ba đứa nhỏ đều bị ánh mắt hung hăng như đao kia làm cho cúi gằm mặt xuống.
Triệu Phượng lấy hết can đảm ngước lên cười ngọt:
“Nội ơi, tụi con nghe lời…”
“Anh hai chỉ đói bụng lắm thôi, tụi con đói lắm rồi…”
Tiêu Kiến Lương gào thêm vài tiếng, cuối cùng cũng chịu vào bếp, mặt lạnh như tiền.
Không chỉ ba đứa nhỏ đói meo, bụng bà ta cũng đói cồn cào.
Tô An – con tiện nhân kia – sau này bà ta còn nhiều cách dạy cho nó một bài học!
Đợi đến khi Tiêu Kiến Lương vào bếp, Triệu Long và Triệu Hổ mới ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào cửa bếp.
Triệu Phượng khẽ thì thầm:
“Anh hai à… sau này đừng nói mấy câu như thế nữa. Nếu nội thật sự đuổi tụi mình đi… thì biết làm sao bây giờ?”
“Tụi mình… đâu còn mẹ…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)