Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tác giả: Phạn Oản 114
“2200?” – Lý Hồng Mai nhíu mày, tay bấm tính nhanh như máy.
“Khế ước nhà ghi rõ 85 mét vuông, chưa tính cả khoảng sân trước nữa. Mà cháu trả có hơn hai mươi sáu đồng một mét? Thấp quá!”
Bà quay sang nhìn Trương lão nhân, ý muốn hỏi xem ông quyết thế nào.
Tô An mỉm cười, thái độ chẳng chút xấu hổ:
“Dì Lý à, thật ra 2200 không thấp. Đông thành giờ toàn là nhà ngói nhà trệt cũ nát. Kế hoạch phát triển thành phố hiện tại đều nghiêng về phía tây. Nhà cũ thế này không vào diện hỗ trợ tam tam chính sách, cũng chẳng ai có tiền lại muốn ở.”
“Cháu mua bằng tiền mặt, không vay, không xin chỉ tiêu, không đòi điều kiện gì. Quan trọng nhất là cái vụ nhà họ Lưu — dì biết rõ, chuyện kia mà không xong thì cho thuê cũng không ai dám thuê. Mà thuê rồi, lỡ gặp người nhát gan lại đòi trả nhà, dì mất công mất sức.”
“Còn cháu, mua là mua luôn, chẳng ngán ai hết. Ai gây chuyện, cháu xử!”
Cô nói từng câu rành rọt, như cắm đinh xuống bàn. Sắc mặt không có vẻ ép giá, mà là… tỉnh táo, rạch ròi và vô cùng lý trí.
Thực ra, Tô An tính còn rất kỹ. Phúc Khánh Phố phải vài năm nữa mới được đầu tư phát triển du lịch, thành “phố nhà giàu”. Hiện tại trừ việc gần phố cổ thì không có lợi thế gì cả.
Giá nhà khu này ngoài chợ giao dịch nói là 50/m², nhưng thực tế hiếm ai mua giá đó. Cái cô trả, nếu xét tình trạng thực tế, thậm chí còn là giá tốt.
Long Tường Phủ nhờ tam tam chính sách mới rẻ đến khoảng 33/m². Dù không có suất mua, chỉ cần bỏ thêm 800-1000đồng chạy suất là có thể mua được. Thành thử, tính tất cả chi phí lại, giá nhà mới còn chẳng đắt hơn nhà cũ là bao.
Hai vợ chồng già nhìn nhau, cũng hiểu Tô An nói đúng. Nhưng trong lòng vẫn quyến luyến căn nhà.
Lý Hồng Mai kéo chồng sang góc thì thầm:
“Đương gia, Tiểu Tô nói cũng đúng. Cái giá này, với hoàn cảnh hiện tại là ổn rồi. Nếu bán, cộng với tiền chúng ta đang có, vừa đủ mua căn ba phòng ở Long Tường Phủ.”
“Còn nếu chần chừ, lỡ nhà họ Lưu biết chuyện phá rối thì lại mất cả chì lẫn chài!”
Trương lão nhân gật đầu nhưng vẫn lo lắng:
“Chỉ sợ… bán xong mà họ gây chuyện, Tiểu Tô lại quay lại đòi tiền.”
“Tiền giao rồi, tiêu rồi, lúc đó biết đào đâu ra trả?”
Cô gật đầu:
“Dì yên tâm, việc này con hiểu. Mình làm giấy tay ghi rõ: bên bán không được đổi ý, không chịu trách nhiệm gì nếu phát sinh mâu thuẫn với hàng xóm. Nếu đổi ý phải bồi thường tổn thất theo luật.”
Nghe vậy, họ mới yên tâm hẳn.
Lý Hồng Mai nắm chặt tay Tô An, giọng đầy hy vọng:
“Tiểu Tô, cháu cũng thấy rồi đó, tụi dì đang gấp. Căn nhà Long Tường Phủ bên kia phải cọc sớm mới giữ được.”
“Không sao đâu dì. Con để lại cái vòng tay vàng làm cọc, ngày mai con mang sổ hộ khẩu và tiền đến làm hợp đồng.”
Tô An tháo vòng tay 22 chỉ vàng đưa cho họ, còn dặn:
“Hôm nay dì chú cứ sang bên kia đặt cọc căn ba phòng đi. Ngày mai con sẽ tới hoàn tất mọi việc.”
Hai vợ chồng lập tức viết giấy biên nhận, ký tên, đóng dấu, không chút nghi ngờ gì nữa.
Tô An tiễn họ tới tận chỗ bán nhà Long Tường Phủ, còn hô lớn:
“Dì Lý, chú Trương, mai gặp nha!”
“Ừ ừ, mai gặp cháu, nhất định nha!”
Nói xong, cô quay lại kéo chiếc xe đạp của mình về.
Trở lại Triệu gia, nhà vẫn vắng tanh. Triệu Đại Hưng chắc còn đang bò lê bò lết trong bệnh viện.
Tô An chẳng cần đắn đo, xách đồ vào phòng to nhất — phòng của hắn ta. Ánh sáng tốt, cửa sổ hướng nam, không có bụi mốc.
Cô hùng hổ lôi đồ của hắn từ tủ quần áo: sơ mi trắng, quần tây, thắt lưng, chai dầu chải tóc... hết thảy ném tuốt vào phòng chứa đồ phía sau.
Tìm được một đôi giày da mới cùng thắt lưng da trâu — nhìn size 42, đại ca cô đi 41, lót thêm đế vào là vừa. Cô ném luôn cả vào hộp, tự động cho là chiến lợi phẩm chính đáng.
Rồi cô chọn đệm chăn sạch từ phòng Tiêu Kế Lương, trải ngay ngắn lại phòng mình.
Vừa trải giường, vừa thở phào sung sướng:
“Ha... cuối cùng cũng có chút dáng vẻ của một cái nhà.”
Cô treo quần áo của mình vào tủ, dọn gọn mọi thứ ra từng góc, gương lược xếp ngay ngắn, dép dép gác ngay cửa.
Rồi lấy cái khóa sắt mới mua, cạch một tiếng khóa cửa lại.
Tư gia. Không phận sự, cấm vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)