(*) Làn đạn: Dòng bình luận trôi
(*) Thục nữ (dùng cho nam giới): Chàng trai hiền hòa
(*) Công chúa (dùng cho nam giới): Chàng trai được cưng chiều
Kỷ niệm một năm ngày cưới, hôm nay chồng về nhà muộn hơn mọi khi.
“Xin lỗi em, vốn dĩ đã hẹn tối nay anh nấu cơm, nhưng công việc đột xuất nhiều quá. Trên đường đi lấy hoa và bánh kem lại gặp mưa to gây tắc đường, nên anh không thể về sớm được.”
Lâm Cảnh Nghiêu đưa bó hoa hồng champagne cho Mạc Phùng Xuân. Không đợi cô lên tiếng hỏi, anh ta đã chủ động giải thích lý do, khuôn mặt ôn hòa lộ ra vài phần áy náy.
Mạc Phùng Xuân không nói gì, chỉ rũ mắt nhìn bó hoa trong ngực.
Lớp giấy gói bằng voan màu hồng nhạt bị nước mưa thấm ướt sũng. Những giọt nước đọng lại trên cánh hoa nhuốm màu tia nắng ban mai, trông nặng trĩu.
Cô dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa, những giọt nước nối tiếp nhau rơi xuống, giống như nụ hoa đang âm thầm rơi lệ.
Mưa, có rơi lớn đến mức này sao?
Ngay cả bó hoa được Lâm Cảnh Nghiêu che chở trong ngực cũng giống như bị ai đó cố tình ném vào màn mưa vùi dập suốt mấy phút đồng hồ.
Hiện giờ, vẻ kiều diễm linh động của những đóa hoa hồng đã giảm đi đáng kể, chỉ còn lại thân thể ảm đạm yếu ớt.
Mạc Phùng Xuân ôm bó hoa đi đến bên cửa sổ. Cô chợt nhận ra cơn mưa nhỏ vài phút trước quả thực đã biến thành mưa to. Sự hoài nghi bị xua tan, nhưng cảm giác khó chịu không rõ tên vẫn cứ quanh quẩn trong lòng.
Chiếc xe hơi màu đen xa lạ đỗ ven đường bị màn mưa xối xả che khuất đến mờ ảo, hòa lẫn vào những tán cây xanh thẫm đang đung đưa ồn ào.
Phảng phất cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo truyền đến từ không trung, ngón tay Mạc Phùng Xuân hơi cứng lại. Cô kéo rèm cửa, đặt bó hoa ươn ướt nằm ngang trên giá gỗ.
Đối với phản ứng im lặng và có phần đờ đẫn của Mạc Phùng Xuân, Lâm Cảnh Nghiêu đã sớm quen thuộc.
Anh ta mang đầy tâm sự, cảm xúc hôm nay không được tốt lắm. Không đợi được câu trả lời của vợ, anh ta cũng chẳng buồn tự tìm chủ đề nói chuyện như mọi ngày.
Đặt chiếc bánh kem Red Velvet lên quầy, Lâm Cảnh Nghiêu thay giày, cởi chiếc áo khoác màu nâu nhạt đã ướt sũng. Anh ta đang định mang vào phòng tắm thì một bàn tay tái nhợt, mảnh khảnh đã tự nhiên đón lấy.
“Không sao, để em làm cho.”
Mạc Phùng Xuân trả lời với vẻ chậm chạp. Cô vắt áo khoác của chồng lên cánh tay, vỗ nhẹ vào tay anh ta. Bàn tay còn lại cầm chiếc khăn bông đã được sấy khô, tỏa ra mùi hương thoang thoảng dễ chịu.
Hàng mi đen nhánh run rẩy, yết hầu Lâm Cảnh Nghiêu khô khốc.
Anh ta hé miệng định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy tia nghi hoặc xẹt qua đôi mắt nhạt màu của Mạc Phùng Xuân, sự áy náy mãnh liệt đã đè bẹp sự thôi thúc kia.
Hơi chật vật khom lưng xuống, Lâm Cảnh Nghiêu mặc cho Mạc Phùng Xuân giúp mình lau đi hơi ẩm dính trên da thịt.
Anh ta không biết phải mở lời thế nào.
Nhưng ít nhất không nên đề cập đến chuyện ly hôn vào ngày hôm nay.
Dù sao đây cũng là ngày kỷ niệm một năm kết hôn.
Lâm Cảnh Nghiêu thầm phỉ nhổ sự dơ bẩn của chính mình. Anh ta từng nghĩ mình sẽ cùng Mạc Phùng Xuân đi đến cuối con đường, nhưng cuộc hôn nhân này mới bắt đầu chưa được bao lâu, anh ta đã ngoại tình.
Tất cả những chuyện này xảy ra nhanh đến mức chính anh ta cũng không kịp phản ứng, vừa hoang đường lại vừa quỷ dị.
“Được rồi, để anh tự làm.”
Lâm Cảnh Nghiêu không dám nhìn thẳng vào mắt Mạc Phùng Xuân. Anh ta nhận lấy chiếc khăn, lau bừa vài cái. Như để che giấu sự bất thường của bản thân, anh ta bước nhanh về phía nhà bếp, tốc độ nói cũng nhanh hơn một chút.
“Cũng muộn rồi, anh đi xới cơm đây.”
Nhìn bóng lưng Lâm Cảnh Nghiêu, trong lòng Mạc Phùng Xuân xẹt qua một tia cảnh giác. Cô theo bản năng bước theo.
Chiếc áo khoác vắt trên tay rơi xuống sàn, phát ra một tiếng động lạch cạch dị thường. Mạc Phùng Xuân dừng bước, khom người nhặt lên. Ngón tay cô chạm vào một vật cứng trong túi áo khoác của chồng.
Một lọ gel bôi trơn đã dùng hết.
Đại não nháy mắt trống rỗng. Ngay khoảnh khắc chạm vào lọ gel bôi trơn này, Mạc Phùng Xuân còn chưa kịp phản ứng lại với thực tại, thì đã nhìn thấy những dòng làn đạn hỗn loạn đồng loạt xuất hiện ngay trước mắt.
[Nghiêu Nghiêu mới đúng là cục cưng, lương thiện lại dịu dàng, học giỏi, tam quan ngay thẳng. Một cục cưng tốt như vậy thì phải bị đè ra làm thật mạnh, ước gì được hồn xuyên thành Hách Hách để chà đạp anh ấy!]
[Xót xa cho Nghiêu bảo của chúng ta, rõ ràng cũng rung động với Hách Hách rồi, nhưng vì mềm lòng quá nên mới chần chừ không đòi ly hôn với bà thím Mạc. Con khốn Mạc kia, lương tâm cô không thấy cắn rứt sao!?]
[Mẹ của Hách Hách ở đây, con khốn Mạc mau đi chết đi! Hại công chúa Hách Hách của chúng ta suốt nửa năm nay danh không chính ngôn không thuận, mỗi lần thấy cô ta xuất hiện là lại lộn ruột!]
[Hu hu hu, tôi còn tưởng Hách Nghiêu của tôi sắp BE thật rồi chứ. Dù sao đạo đức của Nghiêu bảo cũng cao quá, mãi không chịu bước qua ranh giới cuối cùng. Tuyến tình cảm của hai cục cưng làm tôi xem mà cào gan cào ruột.]
[Mặc dù thấy con khốn Mạc rất hãm, mỗi lần thấy là muốn chửi, nhưng cái trò ngoại tình vụng trộm trái luân thường đạo lý này kích thích quá đi mất. Cứ coi cô ta như một phần bối cảnh đi, hoàn toàn chính là một phần trong màn play của Hách Nghiêu nhà chúng ta, ai sướng thì tôi không nói đâu nhé.]
[Tôi hiểu tôi hiểu! Hách bảo biết hôm nay là kỷ niệm một năm ngày cưới của Nghiêu bảo và con khốn Mạc, vì ghen tuông nên mới bắt Nghiêu bảo mua hoa dầm mưa. Con khốn Mạc không nhìn ra đúng là buồn cười chết mất.]
[Nghiêu Nghiêu làm gì có chuyện công việc đột xuất hay tắc đường, rõ ràng là bị Hách Hách quấn lấy cả buổi chiều, vui vẻ quên trời quên đất đến mức quên cả giờ về nhà. Cuối cùng vẫn phải nhờ Hách Hách nhắc nhở, ngọt xỉu!]
[Nói thật nhé, ở bên cạnh bà thím Mạc, Nghiêu Nghiêu rõ ràng rất áp lực. Trước đây còn có khối người đẩy thuyền hai người này, chả hiểu nghĩ cái gì. Bà thím Mạc âm u như quỷ, sao xứng với Nghiêu bảo của chúng ta?]
[Cái đám người đó cũng chỉ dám...]
[... Kêu gào ở mấy chương đầu thôi, giờ thì câm như hến rồi chứ gì? Nghiêu Nghiêu dịu dàng thì phải đi với Hách Hách niên hạ cộc cằn chứ. Hai người này ở bên nhau cứ như tấu hài, người xem không khép được miệng.]
(*) Niên hạ: Nhỏ tuổi hơn
[Chiều nay Hách Nghiêu ở trong xe kéo căng sự hấp dẫn giới tính, suýt chút nữa là hôn nhau rồi. Con khốn Mạc gọi một cuộc điện thoại làm tụt hết cả mood, tức điên lên được. Bình thường chả có mấy bình luận, thế mà đoạn đó chửi con khốn Mạc hơn 100 cái, ha ha ha.]
[Con khốn Mạc vừa xuất hiện là tôi đã ghét rồi. Nhìn là biết kiểu thiết lập nhân vật an toàn để qua ải kiểm duyệt, chả có tí tồn tại nào, tình cảm với Nghiêu Nghiêu cũng nhạt nhẽo khó hiểu. Nếu không phải vì thích thiết lập của Nghiêu Nghiêu thì tôi đã bỏ truyện từ lâu rồi. Từ khi Hách Hách xuất hiện, tôi mới nhận ra bộ truyện này đúng là siêu phẩm!]
[Trời ơi, tôi có đọc sót chỗ nào không? Lọ gel bôi trơn không phải Hách Hách mới mua mấy hôm trước sao, sao giờ đã dùng hết rồi? Hai người họ làm t.ình kịch liệt lúc nào thế? Rốt cuộc tôi đã bỏ lỡ cái gì!?]
[Tôi lội lại rồi, hình như tác giả không miêu tả chi tiết, nhưng trong truyện có nhắc đến. Dạo trước Nghiêu Nghiêu đi công tác đúng không? Hách Hách đi theo, nhét mấy lọ vào túi. Vì lúc đó khách sạn chỉ còn một phòng nên hai người họ ngủ chung!]
[Bạn ơi, bạn là kính hiển vi à? Phân tích đúng ý tôi quá. Chắc chắn là đêm đó rồi, hai người họ không thể nào không làm gì được. Tại sao tác giả không viết chi tiết chứ, muốn xem hai người họ làm t.ình tung nóc quá đi.]
[Lầu trên là người mới à, chuyện này bình thường mà. Nam nữ lăn lộn trên giường thì chả ai cấm, còn nam nam đáng thương của chúng ta thì đến cái hôn cũng không được viết. Bao giờ mới thực sự tự do xu hướng tính dục đây.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
