Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, THIÊN KIM THẬT DÙNG HUYỀN HỌC THU PHỤC CẢ GIỚI THƯỢNG LƯU Chương 8: Chương 8

Cài Đặt

Chương 8: Chương 8

Máu đỏ sẫm chảy dọc khóe miệng nhưng anh chẳng hề bận tâm, mà kích động quay người về phía Lộc Tri Chi.

"Cô bé, ông nội thật sự không bị thối rữa."

Lộc Tri Chi rảo bước tiến lên, móc trong túi ra một tờ giấy lau khóe miệng cho Cố Ngôn Châu.

Hành động này lại bị người phụ nữ đứng sau Cố Ngôn Châu lên tiếng ngăn cản.

"Cô lấy giấy gì lau miệng cho anh Ngôn Châu thế, ghê chết đi được! Muốn lấy lòng thì cũng phải xem đây là lúc nào chứ!"

Lộc Tri Chi ngẩng đầu nhìn người phụ nữ phía sau Cố Ngôn Châu.

"Dẫn hồn cho ông cụ cần dùng máu của người thân thích nhất làm vật dẫn. Đã có sẵn máu anh này ho ra, tôi tiện tay quệt một ít, tận dụng đồ bỏ đi thôi!"

"Chứ chẳng lẽ lại phải rạch tay anh ấy thêm một đường để lấy máu?"

Đôi mắt Cố Ngôn Châu thâm trầm, trừng mắt nhìn về phía sau.

"Sở Sở, quay lại xe đi, không được xuống nữa!"

Dứt lời anh quay sang Lộc Tri Chi, ánh mắt kiên định.

"Cô bé, chỉ cần cứu được ông nội, tôi có mất bao nhiêu máu cũng không thành vấn đề."

Chỉ thấy Lộc Tri Chi lắc đầu.

"Người thường chúng tôi chảy chút máu thì không sao, nhưng máu của anh là máu Tử Kim, sinh ra rất chậm, đừng nhìn chỉ nôn một ngụm nhỏ này mà không nghĩ nó có giá trị, phải mất mấy tháng mới bù lại được đấy."

Mắt Cố Ngôn Châu sáng lên, nhìn chằm chằm Lộc Tri Chi.

Vẻ mặt cô bình thản, cầm tờ giấy đã thấm máu đi đến trước quan tài.

Tờ giấy trong tay không biết làm bằng chất liệu gì, máu lau lên đó lại không thấm vào trong mà nổi trên mặt giấy.

Cô duỗi ngón trỏ và ngón giữa, cắn rách ngón giữa, lấy ngón tay làm bút, miệng lẩm bẩm vẽ gì đó lên giấy.

Trọng Cửu đứng bên cạnh cúi thấp người, giọng đầy kinh ngạc.

"Thiếu gia, sao cô ấy biết cậu bị thiếu máu? Cô ấy cũng lợi hại thật."

Cố Ngôn Châu liếc nhìn Trọng Cửu đầy cảnh cáo.

Trọng Cửu biết mình lỡ lời, bịt miệng không dám nói nữa.

Lộc Tri Chi dùng máu của mình hòa với máu của Cố Ngôn Châu, thầm niệm chú dẫn hồn.

Khoảnh khắc bùa chú hoàn thành, một luồng gió mạnh ập tới.

Sắc mặt những người khác vẫn bình thường, nhưng Lộc Tri Chi có thể nhìn thấy sự thay đổi xung quanh.

Lá bùa vừa vẽ xong ẩn hiện ánh sáng màu tím vàng, là loại bùa thượng đẳng trong các loại bùa chú: Bùa Tử Kim.

Bùa chú thường được vẽ bằng chu sa, cấp độ vẽ ra khảo nghiệm tu vi của người vẽ bùa.

Dùng máu vẽ bùa có thể tăng cường công hiệu của bùa chú.

Nhưng máu người thường không có tác dụng lớn lắm, nên chỉ dùng chu sa để vẽ.

Nhìn bùa Tử Kim, mắt Lộc Tri Chi sáng rực, kích động suýt hét lên.

Từ khi cô học thuật pháp đến nay, số bùa Tử Kim vẽ được cũng chỉ mới có ba lá.

Giữ lại một lá bùa Dẫn Lôi để phòng thân, hai lá còn lại đã bán được cái giá sáu con số.

Lá bùa Dẫn Hồn Tử Kim này có thể gọi về hồn phách lìa khỏi xác khi tuổi thọ chưa tận, đó chính là thuật cải tử hoàn sinh.

Nếu đem bán, chắc chắn có thể bán được tám con số.

Nghĩ vậy, cô lại thấy hơi tiếc khi phải dùng nó.

Nhưng dưới con mắt bao người, cô cũng không thể cất lá bùa này đi được.

Hơn nữa, trong này đã có máu của Cố Ngôn Châu, chỉ có thể dẫn hồn người thân thích nhất của anh.

Lộc Tri Chi có chút đau lòng dán lá bùa lên trán ông cụ trong quan tài, quay đầu nói với Cố Ngôn Châu.

"Nhớ kỹ, tất cả việc này phải hoàn thành trước khi mặt trời lặn hôm nay!"

Lộc Tri Chi đảo mắt nhìn quanh một vòng.

Mọi người ngừng xì xào, thay vào đó dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô.

"Các người nhìn tôi làm gì? Còn không mau đi làm đi!"

Cố Ngôn Châu phất tay với phía sau.

Mấy vệ sĩ cẩn thận khiêng quan tài ông cụ lên xe.

Trong đám đông có tiếng trò chuyện râm ran, chỉ trỏ, nhưng từ khi Trọng Cửu đưa danh xưng Cố Ngũ gia ra, cũng không ai dám dị nghị nữa, tất cả đều lên xe.

Xe cộ từ từ rời đi, nhưng Cố Ngôn Châu vẫn chưa đi.

"Cô gái, khoảng bao lâu thì ông nội tôi sẽ tỉnh?"

Lộc Tri Chi nhớ tới lá bùa Tử Kim kia, cảm thấy vô cùng đau lòng.

"Về nhà tìm bác sĩ tiêm chút dịch dinh dưỡng cho ông cụ trước đi.”

"Đợi đến khi nét chữ trên lá bùa mờ đi đến mức không nhìn thấy nữa, ông cụ sẽ tỉnh lại."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc