Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trái tim Lộc Tri Chi bỗng hẫng một nhịp. Đôi mắt anh quá đẹp, sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện. Cô vô thức lùi lại một bước, bối rối giải thích:
“ Không phải, tôi đang định tìm anh giúp đây. Tôi chỉ là... có chút tò mò về vị Cố Ngũ gia kia thôi.”
Lộc Tri Chi thầm nghĩ, Cố Ngũ gia là người đứng đầu cả gia tộc họ Cố, chắc chắn phải trăm công nghìn việc, làm sao có thể thảnh thơi ở nhà vào ban ngày như thế này được.
Người đàn ông trước mặt không nói gì, cứ thế lặng yên nhìn cô đắm đuối.
Lộc Tri Chi tự cảm thấy mình vừa chạm vào nỗi đau của anh (vì nghĩ anh là người anh em bị Ngũ gia che lấp hào quang), cô vội vàng lảng tránh ánh mắt, chuyển chủ đề:
“ Vậy chúng ta đi thăm Cố lão tiên sinh trước đi.”
Lúc này Cố Ngôn Châu mới chịu dời mắt khỏi cô, anh dẫn đường đưa cô đi gặp ông nội. Vừa đến cửa, quản gia đã đứng đợi sẵn:
“ Lão gia vừa mới chợp mắt, chuyện này…”
Lộc Tri Chi vốn dĩ cũng không phải vì mục đích thăm hỏi là chính, cô nhẹ nhàng đáp:
“ Khí tức nơi đây bình hòa yên ổn, lão tiên sinh chắc hẳn không có vấn đề gì lớn. Chúng ta đừng làm phiền cụ thì hơn.”
Cố Ngôn Châu gật đầu đồng ý:
“ Vậy Lộc tiểu thư đi dạo vườn hoa cùng tôi nhé?”
Lộc Tri Chi cầu còn không được, tìm một nơi yên tĩnh mới dễ nói chuyện. Vừa ra đến vườn hoa, Cố Ngôn Châu đột nhiên dừng xe lăn lại:
“ Lộc tiểu thư, em có thể giúp tôi đẩy xe lăn không”
Lộc Tri Chi ngẩn người kinh ngạc:
“ Tại sao? Chẳng phải có Trọng Cửu đó sao?”
Giọng Cố Ngôn Châu bỗng trầm xuống, thoáng chút cô độc:
“ Trọng Cửu có việc của cậu ta rồi. Nếu em không đẩy, tôi chỉ đành tự mình làm lấy thôi.”
Cố Ngôn Châu liếc xéo gã Trọng Cửu đang đứng đực ra như khúc gỗ, Trọng Cửu bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng ứng biến:
“ Ồ... đúng đúng, tôi mỗi ngày bao nhiêu việc đại sự, sao có thể suốt ngày ở bên cạnh đẩy xe lăn cho anh được chứ. Tôi đi đây!”
Dứt lời, Trọng Cửu chạy biến, không thèm ngoảnh đầu lại. Lộc Tri Chi thở dài, đành bước tới nắm lấy tay cầm xe lăn:
“ Để tôi đẩy cho.”
Chiếc xe lăn không hề nặng, đẩy đi rất mượt mà. Lộc Tri Chi nhìn bóng dáng cao lớn của Cố Ngôn Châu ngồi bên trong, cánh tay anh gác lên thành ghế. Cổ tay trắng ngần mảnh khảnh, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay gầy gò, trông thật khiến người ta xót xa. Cô không kìm được lòng mà thốt ra:
“ Nghĩ lại anh cũng thật đáng thương. Cùng là con cháu nhà họ Cố, vậy mà vị Ngũ gia kia danh tiếng lẫy lừng, làm lu mờ hết cả anh em trong nhà. Thực ra anh rất thông minh, ngoại hình cũng xuất chúng. Nếu không phải vì đôi chân này, với mệnh cách của anh, hoàn toàn có thể tranh đấu một phen với Cố Ngũ gia đấy.”
Nói xong, Lộc Tri Chi lập tức hối hận. Cô vốn chỉ muốn bắt chuyện cho bớt ngại ngùng, ai ngờ lại lỡ lời "đụng chạm" đến khiếm khuyết của người ta. Đây chẳng phải là công kích vào nỗi đau của người khác sao? Thật là thiếu đạo đức, lại còn tạo khẩu nghiệp nữa. Cô vội vàng xin lỗi:
“ Xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu. Tôi thật sự... không giỏi giao tiếp lắm.”
Cô đứng phía sau Cố Ngôn Châu nên cô không thấy được biểu cảm của anh, chỉ thấy anh dường như cúi đầu xuống, giọng nói mang theo vẻ u sầu:
“ Không sao đâu, tôi đã quen rồi. Cũng không phải chỉ mình em nói thế, chỉ hận đôi chân này của tôi thôi.”
Thân hình vốn đã gầy gò của Cố Ngôn Châu khi cúi đầu trông như thu nhỏ lại thành một nhúm. Lộc Tri Chi chợt nhớ lại đôi mắt đen như mực của anh, nhìn anh lúc này cứ như một món đồ sứ sắp vỡ tan. Cô càng thêm hối hận, buông tay khỏi xe lăn, ngồi xổm xuống trước mặt anh:
“ Anh đừng tự ti, anh đã hơn rất nhiều người rồi…”
Lời nói của Lộc Tri Chi mới được một nửa thì chiếc vòng bạc trên cổ tay cô bỗng tuột khóa, phát ra tiếng "cạch" khô khốc rồi rơi ngay xuống chân Cố Ngôn Châu. Cô sững sờ. Chiếc vòng này cô đã đeo suốt hai năm, chưa bao giờ bị tuột, sao tự dưng lại rơi?
Lộc Tri Chi kinh hãi nhìn chiếc vòng trong tay anh, rồi lại trân trân nhìn vào Cố Ngôn Châu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


