Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, THIÊN KIM THẬT DÙNG HUYỀN HỌC THU PHỤC CẢ GIỚI THƯỢNG LƯU Chương 11: Chương 11

Cài Đặt

Chương 11: Chương 11

Hơn nữa thứ đeo trên cổ cô ta, hình như là...

Người mẹ trước mặt ôm lấy vai cô, dịu dàng giới thiệu.

"Tri Chi à, đây là Ngọc Thư, chính là đứa trẻ bị bế nhầm với con năm xưa."

"Cha mẹ con bé không tìm thấy nữa, mẹ cũng không nỡ để con bé về, nên giữ con bé lại trong nhà."

Lộc Tri Chi gật đầu tỏ vẻ không sao cả.

Lúc đến đây đã nghe bác Trương giới thiệu qua, nhà họ Lộc đông con, cũng không ngại nuôi thêm một người.

Hơn nữa, nhà họ Lộc muốn nuôi mấy đứa con thì cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Cô đến là để giải quyết khốn cảnh của nhà họ Lộc để tránh ảnh hưởng đến bản thân, giải quyết xong, cô sẽ rời khỏi nhà họ Lộc.

Bởi vì cô còn có việc quan trọng hơn cả nhận người thân.

"Tri Chi à, con đang..."

Văn Nguyệt Trúc nhìn Lộc Tri Chi bấm độn, trong lòng có chút nghi hoặc.

Lộc Tri Chi cất la bàn đi.

"Hồi nhỏ con có bái một sư phụ, học thuật bói toán để kiếm sống."

Mắt Văn Nguyệt Trúc cay xè, nước mắt lại rơi xuống, bà một lần nữa nắm chặt lấy tay Lộc Tri Chi.

"Nhà họ Nhâm đối xử với con không tốt sao, bọn họ..."

Lời muốn nói nghẹn lại ở cổ họng, nhìn cách ăn mặc của cô, và chiếc vali hành lý nhỏ xíu kia, còn có gì mà không hiểu chứ.

Lộc Tri Chi tính tình có chút lạnh lùng, bản thân cô cũng không giỏi xử lý những mối quan hệ thân tình như thế này.

Nhìn mẹ đang ở trước mặt, cô cũng chỉ đành lên tiếng an ủi:

"Duyên phận mỗi người mỗi khác, mẹ không cần quá đau lòng đâu."

Lộc Tri Chi đang an ủi mẹ thì một đôi tay gầy guộc phủ lên bàn tay đang giao nhau giữa cô và mẹ.

Cô ngước mắt lên, thấy Lộc Ngọc Thư đang cười rất rạng rỡ.

"Tri Chi, sau này em cứ yên tâm ở lại nhà, chị sẽ coi em như em gái ruột mà đối đãi."

Lộc Tri Chi nheo mắt, bất ngờ rút tay về.

Cô không thích người khác đột ngột chạm vào mình, hơn nữa giọng điệu của Lộc Ngọc Thư cũng khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Cứ như thể cô là khách đến chơi, còn Lộc Ngọc Thư mới là cô chủ nhà nhiệt tình và rộng lượng.

Ánh mắt Lộc Tri Chi không tự chủ được lại liếc nhìn thứ đeo trên cổ Lộc Ngọc Thư.

Bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo, bác Trương kéo vali đi tới từ phía sau.

"Cô chủ Ngọc Thư, theo hồ sơ sinh tại bệnh viện năm đó, ngày sinh của cô chủ Tri Chi lớn hơn cô hai ngày, cô nên gọi là chị mới đúng."

Lộc Ngọc Thư dường như chẳng bận tâm đến sự xa cách của cô, vẻ mặt vẫn vô cùng chân thành.

"Tri Chi ở bên ngoài chịu nhiều khổ cực như vậy, con nên thương em ấy nhiều hơn, con làm chị, em ấy làm em đi."

Bác Trương nghiêm túc tính toán:

"Vậy Ngọc Thư vẫn là cô hai, Tri Chi sẽ là cô ba, như vậy cũng tốt."

Bố nói ở bên cạnh:

"Đừng đứng ở cửa nữa, vào nhà đi."

Lộc Ngọc Thư nhìn bố mẹ một trái một phải vây quanh Lộc Tri Chi, thậm chí còn chẳng thèm nhìn mình lấy một cái.

Cô ta nghiến răng duy trì nụ cười trên mặt, nhưng thực tế, bộ móng tay mới làm đã bị bẻ gãy một đoạn.

Nghe tin bố mẹ đón Lộc Tri Chi về, cô ta chưa từng hoảng loạn.

Nhưng vừa rồi, cô ta nhìn thấy vẻ mặt chưa từng có trên gương mặt mẹ, giống như món bảo vật quý giá nhất bị mất nay đã tìm lại được.

Người bố luôn nghiêm khắc, trên mặt cũng hiện lên vẻ hiền từ hiếm thấy.

Bây giờ, họ giống như một gia đình ba người thực sự, dìu dắt nhau bước vào nhà.

Còn cô ta giống như một 'người ngoài', bị lãng quên ở cửa, thậm chí ngay cả một ánh mắt họ cũng không dành cho cô ta.

Lộc Ngọc Thư từng nghĩ.

Mình ở bên cạnh bố mẹ đã hai mươi năm, dù thế nào thì tình cảm cũng sâu đậm hơn một người chưa từng gặp mặt bao giờ.

Nếu Lộc Tri Chi biết điều, cô ta cũng không ngại cho nó một miếng cơm trong nhà họ Lộc.

Nhưng ánh mắt của Lộc Tri Chi khiến cô ta rất khó chịu, dường như đã nhìn thấu bí mật trong lòng cô ta.

Vậy thì cô ta không thể để nó ở lại nhà họ Lộc, không thể để nó có cơ hội trèo lên đầu mình ngồi!

Lộc Ngọc Thư chạy bước nhỏ đuổi theo.

Đợi cô ta chạy vào phòng khách, cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa làm đau mắt cô ta.

Ba người họ ngồi ở vị trí chính giữa ghế sofa, Lộc Tri Chi ngồi ở giữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc