Cô bé đã cứu mạng Tùng An, hắn nên cảm ơn.
Hơn nữa, hắn còn muốn nghe lại cuộc đối thoại giữa cô bé và nam nhân kia, xem có thể nghe ra được điều gì khác không.
---
Trong cung Hoàng quý phi, Bát công chúa và Thất công chúa cố gắng kể lại cảnh tượng ở Ngự hoa viên cho Hoàng quý phi nghe, nhưng đúng như họ dự đoán, vẫn không thể phát ra tiếng.
Vì vậy, hai người lại đến trước bàn sách, cố gắng viết ra, nhưng cả hai người sau khi thử, cổ tay đột nhiên đau nhức tê dại, hoàn toàn không còn sức lực, ngay cả bút cũng không cầm được.
Hoàng quý phi thấy hai người từ lúc vội vã vào cửa đã luôn kỳ lạ, trước là thay phiên nhau giả câm, lúc này hai người lại ôm cổ tay nhăn nhó, không có chút dáng vẻ của hoàng gia.
Bà nghiêm mặt, quát: "Hai đứa đang làm gì vậy, đều đến tuổi cập kê rồi mà vẫn còn thiếu chín chắn như thế."
Hoàng hậu và Hoàng quý phi khi chưa xuất giá là bạn thân, sau khi cùng vào cung, đã hỗ trợ lẫn nhau. Từ rất nhiều phi tần cùng nhau tranh đấu đến cuối cùng, một người làm Hoàng hậu, một người làm Hoàng quý phi, địa vị ngang hàng Phó hậu. Nhiều năm qua, hai người lại cùng nhau quản lý hậu cung, quan hệ có thể nói là sống chết có nhau, tình nghĩa tỷ muội sâu đậm.
Hai người đối với con cái của nhau, cũng đều đối xử như con ruột của mình.
Đặc biệt là Thất công chúa và Bát công chúa từ khi biết đi đã luôn như hình với bóng, Hoàng hậu và Hoàng quý phi vô cùng yêu thương họ.
Cho nên, Hoàng quý phi chỉ mắng vài câu nhẹ nhàng như vậy, đối với hai vị công chúa mà nói, căn bản không sợ.
Hai người nhìn nhau, cùng nhau đi ra ngoài.
Hoàng quý phi vỗ bàn: "Hỗn xược, ta còn chưa nói xong."
---
Thất công chúa và Bát công chúa vội vã trở về Minh Châu cung, lại phát hiện Tiểu Cửu đã rời đi, hơn nữa là đi một mình.
Thất công chúa lạnh mặt: "Nô tài to gan, đó là Cửu công chúa, cũng là chủ tử của các ngươi. Nàng ấy còn nhỏ như vậy, các ngươi lại để mặc nàng ấy tự mình rời đi? Nếu trên đường đi bị ngã, các ngươi có gánh vác nổi không?"
Thất công chúa ngày thường đối xử với mọi người hòa nhã, các cung nữ không ngờ nàng lại vì một Cửu công chúa không được sủng ái mà nổi giận, sợ hãi quỳ xuống, dập đầu nhận lỗi.
Bát công chúa kéo tay Thất công chúa, nhỏ giọng khuyên: "Thất tỷ, tìm Tiểu Cửu quan trọng hơn, mắng sau cũng chưa muộn."
"Tất cả quỳ xuống, quỳ đến khi ta trở về." Thất công chúa bỏ lại một câu, đi theo Bát công chúa ra ngoài.
Một nhóm người bước nhanh, vội vã đến Diệu Vân Hiên.
---
Qúy Cẩn Du trở về Diệu Vân Hiên, liền thấy Như tần ngồi trên ghế ở cửa thêu hoa, nàng gọi: "Mẫu phi, Du Du về rồi."
Nghe thấy tiếng gọi, Như tần mỉm cười ngẩng đầu. Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu cô nương đỏ bừng vì nóng, bà đau lòng không thôi. Bà liền đứng dậy nghênh đón, ôm nàng vào lòng, thấy phía sau không có ai đi theo, nhỏ giọng hỏi: "Sao lại nóng như vậy, người đưa con về đâu?"
Qúy Cẩn Du giơ tay nhỏ bé lên, gạt những sợi tóc mái bị mồ hôi làm ướt trên trán: "Tỷ tỷ bận, Du Du tự về."
Như tần lại xác nhận: "Du Du một mình, không có cung nữ nào đi theo sao?"
Hoàng cung thật sự quá lớn, Qúy Cẩn Du đi một đường, vừa mệt vừa nóng, đầu óc choáng váng, dựa đầu nhỏ vào vai Như tần, uể oải: "Du Du không cho họ đưa."
Nụ cười trên mặt Như tần biến mất, bà không mong Thất công chúa và Bát công chúa thân phận tôn quý đích thân đưa Cẩn Du về, nhưng ít ra cũng phải phái một cung nữ chứ.
Cẩn Du mới ba tuổi, đúng là tuổi ham ngủ, hai vị công chúa sáng sớm đã lôi con bé từ trên giường dậy, nói là dẫn đi chơi, không cho mang theo cung nữ, cứ thế dẫn đi.
Lúc đó bà còn vui mừng, nghĩ nếu Cẩn Du được Thất công chúa và Bát công chúa yêu mến, thì sau này Cẩn Du lớn lên, chuyện hôn sự cũng có thể được họ chiếu cố. Sẽ không giống như những công chúa khác không được sủng ái, bị tùy tiện gả cho người ta.
Thế mà chúng lại để đứa bé nhỏ xíu như vậy đội nắng chang chang, một mình lếch thếch đi về.
Thật là quá đáng, đúng là không coi ai ra gì!
Như tần vừa đau lòng, vừa tức giận, lại vừa hận bản thân bất lực, nước mắt lưng tròng, ôm con gái nhỏ vào phòng, dặn cung nữ mau chóng chuẩn bị nước và lấy canh đậu xanh.
Bà ôm con gái nhỏ, dùng khăn ướt lau mặt lau tay cho con, rồi lại từng thìa từng thìa đút cho con uống một bát canh đậu xanh mới nấu sáng nay. Khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái nhỏ cuối cùng cũng bớt đỏ.
Thấy Như tần mắt đỏ hoe, lại có vẻ giận dữ, Quý Cẩn Du tỉnh táo lại mới hiểu ra tại sao bà như vậy, bàn tay nhỏ bé sờ lên mặt bà: "Mẫu phi, lúc Du Du đi, các tỷ tỷ không biết, có việc ra ngoài rồi ạ."
Hai người họ đều sống không được bao lâu nữa, nàng không muốn Như tần, một người xinh đẹp, hiền lành và dịu dàng như vậy, lại vì mình mà xảy ra chuyện gì không vui với người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


