Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Đọc Tâm, Ta Trở Thành Bảo Bối Truyện Cung Đấu Chương 27:

Cài Đặt

Chương 27:

Hoàng quý phi nghẹn họng, chuyện của Hoàng hậu ông không hỏi, sao đến bà ta thì lại hỏi.

Tuy nhiên bà ta cũng không sợ, nghĩ một lúc, chọn một chuyện nghiêm trọng nói: “Chính là năm đó vị phi tần mắt xanh do nước ngoài đưa tới, là thần thiếp âm thầm đưa đi.”

“Là nàng làm? Trẫm còn tưởng nàng ta không quen khí hậu Đại Thịnh, nên đã bỏ trốn.” Hoàng đế kinh ngạc.

Mỹ nhân dị vực mắt xanh năm đó, ông còn chưa kịp sủng hạnh, người đã biến mất. Đây là một tiếc nuối trong lòng ông, nhưng đã qua mười mấy năm rồi, cũng chỉ có thể để nó là tiếc nuối. Nếu vì thế mà trách phạt Hoàng quý phi đã sinh con đẻ cái cho mình, thì không đáng.

“Chuyện này thôi vậy,” Văn Chiêu Đế hừ lạnh một tiếng, không kiên nhẫn nói: “Còn gì nữa không, không có thì mau gọi mọi người lại đây, trẫm còn muốn nghe Tiểu Cửu và Thống Thống nói chuyện.”

Thấy Hoàng đế sốt ruột như vậy, Hoàng quý phi chợt nảy ra một ý.

Đã mở lời rồi, chi bằng nhân lúc Bệ hạ không rảnh để ý đến bà ta, cứ nói toạc ra chuyện lớn nhất, tránh sau này ông biết được từ miệng Thống Thống, lại nổi hứng muốn phạt bà ta: “Bệ hạ, năm đó Nhu phi tư thông với biểu ca, là do thần thiếp bày mưu. Nếu không, vị trí Hoàng quý phi này có thể là của nàng ta.”

Nghe câu này, Văn Chiêu Đế không tự chủ được nhớ lại vụ bê bối bắt gian năm đó ầm ĩ một thời, chỉ cảm thấy lão mặt lại như kim châm, trong lòng cũng nhói đau.

Ông đưa tay ôm ngực, lùi lại hai bước, ngã ngồi xuống ghế, mặt trắng bệch: “Nàng, nàng, nàng…”

“Bệ hạ, người làm sao vậy?” Thấy Bệ hạ ôm ngực nói không ra lời, Hoàng hậu kinh hãi, vội vàng chạy ra ngoài: “Thái y, mau đi gọi thái y!”

Qúy Cẩn Du ở bên điện ăn uống no say, cũng không thấy Thất Bát công chúa dẫn cô bé ra ngoài, hai người bọn họ cũng không biết có chuyện gì quan trọng cần nói, đầu chụm vào nhau thì thầm to nhỏ, cũng không để ý đến cô bé.

Qúy Cẩn Du một mình ngồi trên ghế đung đưa hai chân nhỏ, đung đưa hồi lâu, cảm thấy rất nhàm chán.

Cô bé trượt xuống khỏi ghế, lững thững đi ra ngoài, vừa đến cửa, liền nghe thấy Hoàng hậu chạy ra gọi thái y.

Cô bé giật mình, lo lắng hỏi: 【Thống Thống, Bệ hạ làm sao vậy?】

Hệ thống: 【Không biết, hôm nay trong cốt truyện cũng không viết Bệ hạ khó chịu a.】

Một người một hệ thống đang khó hiểu, thì nghe thấy Văn Chiêu Đế ở trong phòng dùng giọng hùng hồn quát lên: “Cút ra ngoài cho trẫm, trẫm gần đây không muốn nhìn thấy nàng.”

Tiếng gầm như sấm của Văn Chiêu Đế làm Quý Cẩn Du sợ run người.

Cô bé vội vàng quay người, chạy lon ton bằng đôi chân ngắn ngủn, nấp sau cánh cửa. Hai bàn tay nhỏ xíu bám chặt lấy mép cửa, thò nửa cái đầu nhỏ ra ngoài, mắt mở to, lén lút quan sát.

Cách đây không lâu, trong cung xảy ra chuyện thích khách, tra ra được một nhóm người. Hoàng thượng ra lệnh, toàn bộ bị chém đầu tại chỗ. Đúng là quân vương nổi giận, máu chảy thành sông.

Dạo đó, cả hoàng cung đều nơm nớp lo sợ, Như tần sợ quá đóng chặt cửa điện Diệu Vân, ngoại trừ việc bất đắc dĩ phải làm, không cho phép ai ra ngoài, bản thân bà cũng mấy ngày liền không dám bước chân ra khỏi cửa.

Quý Cẩn Du trong lòng thấp thỏm. Không biết lần này Hoàng thượng lại vì chuyện gì mà nổi giận lôi đình như vậy?

Khác với sự bất an của Quý Cẩn Du, Hoàng hậu vốn đang rối bời, nhưng vừa nghe thấy tiếng quát của Hoàng thượng, sắc mặt bà liền giãn ra, lập tức dừng bước.

Lương Toàn, đại thái giám bên cạnh Hoàng đế, nghe thấy tiếng kêu hoảng hốt của Hoàng hậu nương nương, vội vàng chạy vào: "Nương nương, có chuyện gì vậy?"

Hoàng hậu mỉm cười dịu dàng, phẩy tay: "Không có việc gì, lui xuống đi."

Lương Toàn ngẩn người, nhưng cũng không hỏi thêm gì, cung kính lui ra.

Quý Cẩn Du lấy làm lạ, Hoàng thượng nổi trận lôi đình như vậy, tại sao Hoàng hậu nương nương lại nói không có việc gì.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Hoàng thượng còn có thể quát to như vậy, chắc chắn là không cần phải mời thái y.

Vừa dứt lời, liền thấy Hoàng quý phi cúi đầu, che mặt, vội vã bước ra từ gian trong.

Quý Cẩn Du cứ tưởng Hoàng quý phi bị Hoàng thượng mắng đến phát khóc, không ngờ bà ta đi được vài bước, bỏ tay xuống khỏi mặt, lại tươi cười rạng rỡ.

Quý Cẩn Du tròn mắt kinh ngạc. Sao lại thế này, bị mắng mà còn vui vẻ như vậy?

Thấy bà ta chạy đến bên cạnh Hoàng hậu, tươi cười nói nhỏ: "Tỷ tỷ, cửa ải này coi như qua rồi."

Hoàng hậu trừng mắt nhìn bà: "Muội cẩn thận một chút, chuyện đó mà cũng dám nói ra."

"Tỷ tưởng muội muốn nói sao, muội chẳng qua là nghĩ, nếu hôm nay không nói..." Hoàng quý phi vẫn thản nhiên.

Hoàng hậu nắm lấy tay bà, ngắt lời, sau đó ra hiệu cho bà nhìn về phía đại điện.

Hoàng quý phi quay đầu nhìn lại, liền thấy trên cửa có ba cái đầu nhỏ đang vểnh tai lên nghe.

Bà nghiêm mặt quát: "Vào trong cho ta."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc