Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Đọc Tâm, Ta Trở Thành Bảo Bối Truyện Cung Đấu Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Hơn nữa, bản thân Tiểu Cửu cũng không hề giận hai vị tỷ tỷ, đứa trẻ nhỏ như vậy căn bản không biết che giấu, nếu Du Du thật sự bị hai vị công chúa đối xử tệ bạc, sau khi trở về sẽ không nói tốt về họ.

Lý trí phân tích là vậy, nhưng Như tần vẫn còn lo lắng, muốn tìm Kim Hạnh tâm sự.

Trong mắt Như tần, Du Du của bà là đứa trẻ đáng yêu nhất trên đời, vừa nghe lời này, lập tức gật đầu: "Ngươi nói đúng, nhất định là như vậy."

Nhìn thấy Như tần lo lắng, Quý Cẩn Du đưa tay nhỏ bé bới đống trâm cài xinh xắn, chọn ra một bông màu hồng, đưa lên đầu mình so thử: "Du Du đẹp."

Cô bé cười lộ hàm răng sữa, vẻ mặt nghiêm túc tự khen mình đẹp khiến Như tần và Kim Hạnh phì cười.

Quý Cẩn Du nghịch trâm cài một lúc, rồi chỉ tay vào mấy thứ trên bàn: "Mẫu phi, Du Du cũng muốn tặng quà cho các tỷ tỷ."

Đã quyết định làm thân với hai vị công chúa, thì phải thật lòng.

Như tần rất ngạc nhiên, tiến lên ôm lấy cô bé, cười nói: "Du Du của chúng ta đã biết lễ thượng vãng lai rồi, thật giỏi quá."

Quý Cẩn Du đã quen với kiểu khen ngợi khoa trương của Như tần, không đáp lời, chỉ cười ngây ngô đáp lại.

Nhớ tới lời Thất công chúa nói mai lại đến chơi với Du Du, Như tần gật đầu: "Du Du chơi một lát đi, mẫu phi đi chuẩn bị quà cho con."

Nói rồi, bà dẫn Kim Hạnh vào phòng trong, lục lọi tìm đồ đáp lễ phù hợp.

Quý Cẩn Du vừa ăn nho vừa nói chuyện với hệ thống.

【Hệ thống, nếu ta bám lấy Thất công chúa và Bát công chúa, liệu ta và mẫu phi có thể sống sót không?】

Hệ thống: 【Cứ thử xem, dù sao cũng rảnh mà.】

Quý Cẩn Du bỏ một quả nho vào miệng: 【Ta cũng nghĩ vậy.】

Như tần bưng hộp đựng toàn bộ gia sản là trang sức ra, chọn tới chọn lui cũng không tìm được món nào ưng ý, mặt đầy sầu não, khó xử: "Không có món nào ra hồn cả, phải làm sao đây?"

Kim Hạnh khuyên: "Hay là để tiểu chủ tự chọn, chọn gì thì là nấy, lát nữa nói thật với hai vị công chúa, chắc họ cũng không để ý đâu."

"Được." Như tần gật đầu, bưng hộp trang sức ra ngoài, đặt trước mặt cô bé: "Du Du, con tự chọn quà cho hai tỷ tỷ được không?"

Biết Như tần xưa nay không có chủ kiến, Quý Cẩn Du đáp ứng, nằm nhoài ra nhìn vào hộp, nhưng nhìn một lúc cũng không biết chọn cái nào, bèn hỏi hệ thống.

【Hệ thống, theo ngươi nên chọn cái nào làm quà đáp lễ thì hợp lý?】

Hệ thống nói: 【Ta thấy cái nào cũng không hợp lý, cả hộp trang sức của Như tần cộng lại cũng không bằng một món đồ bất kỳ mà Thất, Bát công chúa tặng.】

Du Du nghĩ ngợi, 【Vậy thì chọn đại đi, dù sao họ cũng biết mẫu phi ta nghèo.】

Quý Cẩn Du chọn ra một đôi khuyên tai mã não khảm vàng, nhìn Như tần: "Tặng tỷ tỷ cái này."

Như tần thuộc kiểu người hễ có ai quyết định là bà liền muốn trốn tránh trách nhiệm, vươn tay nhận lấy, tiện thể khen thêm một câu: "Được, tặng cái này, Du Du của chúng ta thật có mắt nhìn."

---

Sáng hôm sau, Thất công chúa và Bát công chúa lại đến Diệu Vân Hiên. Nghĩ đến hôm qua đã lôi cô bé dậy từ trên giường, hai người cố ý đến muộn nửa canh giờ.

Khi hai người đến, Quý Cẩn Du đã ăn sáng xong, đang ngồi xổm trong sân, tay cầm một que củi nhỏ vẽ xuống đất.

Thực ra Quý Cẩn Du đang đếm số phi tần trong hậu cung, chỉ là khi suy nghĩ điều gì, cô bé có thói quen cầm bút vẽ linh tinh, nhưng ở đây toàn bút lông, phải chấm mực, lại thêm việc trong mắt người khác, cô bé không nên biết viết, nên đành cầm que củi vẽ xuống đất.

Nhưng trong mắt Thất và Bát công chúa, cô bé trắng trẻo mũm mĩm, một mình ngồi vẽ chơi, trông thật đáng yêu.

Hai người mỉm cười tiến lại gần, người thì xoa má, người thì xoa tay cô bé.

"Tiểu Cửu, đi chơi với Thất tỷ nhé?"

"Bát tỷ còn kẹo, ngọt lắm, có muốn ăn không?"

Tuy hai người cũng chỉ là những cô bé mười bốn, mười lăm tuổi, nhưng cố tình nói giọng điệu trẻ con, y hệt những kẻ lừa bán trẻ em.

Quý Cẩn Du có chút cạn lời, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ."

Cô bé mũm mĩm xinh xắn, nheo mắt cười ngây thơ vô số tội, khiến hai người tan chảy con tim.

Như tần nghe thấy tiếng động, ra đón, mời hai người vào nhà, hai người nói không được, muốn dẫn Tiểu Cửu đi chơi.

Như tần trước tiên cảm ơn hai người về những món quà hôm qua, sau đó bảo Kim Hạnh lấy hai hộp quà nhỏ đưa đến trước mặt Quý Cẩn Du.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc