"Người này là ai vậy?"
Đậu Hòa chột dạ nói dối: "Là tiểu cữu của ta, sau này nếu ta bị đuổi khỏi nhà họ Đậu, chỉ có thể về nhà ngoại tổ sống, sớm thông báo cho họ một tiếng cũng tốt."
Tiểu Niên "ồ" lên một tiếng, không nghĩ nhiều mà gật đầu đáp: "Cô nương đã dặn dò, tiểu nhân nhất định làm được! Dù sao phố Trường Bình cũng không xa, tiểu nhân đi một lát rồi về."
Đậu Hòa không ngờ lại có thể thuyết phục Tiểu Niên dễ dàng đến vậy. Lời nhắn này vừa được truyền đi, lòng nàng cũng yên ổn hơn phần nào.
Khó khăn lắm mới trốn khỏi Giang Lăng, giờ quay về đây đầy nguy hiểm, liệu di nương có thực sự muốn đón nàng không?
Nằm xuống liền ngủ một giấc...
Khi Đậu Hòa mở mắt ra, trong phòng đã tối đen, không biết đã mấy canh giờ trôi qua, Tiểu Niên vẫn chưa quay về.
Nàng mò mẫm xuống giường, đi đến bên bàn tròn, thắp một ngọn đèn, ánh sáng lập tức lan tỏa khắp căn phòng.
Bên ngoài tiếng mưa ào ào không dứt, nàng có chút lo lắng cho Tiểu Niên. Hắn đi ra ngoài mà không mang theo ô, trời lại tối đen, đến giờ vẫn chưa trở về, có phải đã gặp chuyện gì rồi không?
Khách điếm Phúc Thuận không phải là nhỏ trong số các tửu quán, nhờ vào vị trí của Giang Lăng nằm ở nơi giao nhau giữa các con sông, vận tải đường thủy phát triển mạnh mẽ, nơi đây trở thành điểm dừng chân không thể thiếu của thương nhân từ Nam chí Bắc. Chỉ riêng khách điếm Phúc Thuận, mỗi ngày cũng có hàng trăm người ghé qua ăn uống và nghỉ lại.
Đậu Hòa bước đến bên cửa sổ, vốn định xem Tiểu Niên đã trở về chưa. Ai ngờ vừa lướt mắt qua, nàng lại nhìn thấy có một người nằm trong con hẻm.
Nàng giật mình hoảng sợ, vội vàng đưa ánh nến về phía góc cửa sổ để nhìn rõ hơn. May thay, đó không phải là Tiểu Niên, nhưng hình như là người đáng thương mà sáng nay nàng đã thấy bị đám đàn ông lực lưỡng chặn đường đánh đập trong hẻm.
Hắn vẫn còn ở đó.
Con hẻm chật hẹp, trời lại đang mưa như trút nước, chẳng ai để ý đến hắn. Cơn mưa hòa lẫn với vết máu trên người hắn, quần áo rách nát, trông thảm hại không thể tả. Hắn ngồi co ro dựa vào vách tường, vòng tay ôm lấy đầu gối, chẳng rõ còn sống hay đã chết.
Đậu Hòa nhìn chằm chằm vào con hẻm hồi lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, cầm lấy chiếc ô cùng hai chiếc bánh nướng rồi bước xuống lầu.
...
Bầu trời đen kịt, đèn lồng của nàng không đủ sáng.
Mưa đêm xối xả, Đậu Hòa cầm ô, chân bước run rẩy vì có chút sợ hãi. Người kia vẫn tựa vào góc tường như một xác chết, mặc cho mưa xối xả trút xuống.
Nàng tiến đến gần, cảnh giác hỏi khẽ: "Ngươi... còn sống không?"
Không ai đáp lại.
Nàng hít sâu một hơi, tiến thêm hai bước, nhét hai chiếc bánh nướng vào lòng hắn. Rồi nàng lấy chiếc áo tơi trên vai, phủ lên đầu và thân hắn. Dù không biết hắn còn sống hay đã chết, nàng chỉ có thể làm đến mức này.
Vừa định quay đi, bỗng một bàn tay từ trong bóng tối vươn ra, níu chặt lấy tà váy nàng. Đậu Hòa hoảng hốt suýt nhảy dựng lên, nhưng lúc này nàng nghe thấy giọng nói khàn khàn và yếu ớt từ dưới đất: "Đừng sợ ta..."
Phải mất một lúc nàng mới bình tĩnh lại, quay người nhìn xuống, chỉ thấy "xác chết" kia đang bám chặt lấy chân nàng, tay kia run rẩy ôm chặt hai chiếc bánh nướng vào lòng. Đôi chân hắn đau đến không thể đứng dậy, chỉ có thể cố gắng níu lấy nàng, ngước khuôn mặt tái nhợt lên nhìn nàng, cầu xin: "Cứu ta... Xin cô nương... xin cô nương..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
