Huống chi hắn chỉ là một đồ đệ bị trục xuất khỏi Kiếm Đế cung.
Lục Chính Hằng cũng ngơ ngác, hắn chỉ từng nghe qua Long Lân Ngư. Nghe nói nó rất bổ dưỡng, hiệu quả không thua kém vài bảo dược. Nhưng cũng chỉ là nghe qua, chưa từng thấy chứ đừng nói tới hi vọng xa vời là được nếm thử.
Lụ Trần lười biếng nói: “Đúng, Long Lân Ngư, mùi vị cũng không tệ lắm, đặc biệt lấy ra để mọi người nếm thử.”
Kiếm Thu Dịch nhếch miệng, vui mừng hớn hở: “Thịnh tình không thể từ chối, thịnh tình không thể từ chối. Cảm tạ, cảm tạ.”
Kiếm Thu Dịch không từ chối. Nói đùa, đây chính là Long Lân Ngư, nếu hắn ra vẻ cao ngạo không ăn thì đó chẳng phải là ngu xuẩn sao.
Lục Trần nói: “Ta không mời ngươi nữa, ngươi có thể không ăn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


