“Ngài Thẩm ngủ không ngon giấc, nếu ngài ấy có ở nhà, sau mười giờ tối cô phải đi đứng nhẹ nhàng thôi. Đừng gây ra tiếng động gì khiến ngài ấy phiền lòng.”
“Còn nữa.” Dì Mỹ khựng lại, nhìn cô với ánh mắt phức tạp, nhỏ giọng dặn dò.
“Trong cái căn cứ này, ngoại trừ ngài A Ken và tôi ra, đừng tin tưởng bất kỳ ai.”
“Đặc biệt là đám tay chân cấp dưới, bọn họ quanh năm suốt tháng bôn ba bên ngoài, thấy phụ nữ là mắt xanh lên như sói thấy mồi. Tuy có tên tuổi của ngài Thẩm bày ra đó, nhưng chẳng may cô chạy lung tung ra sau núi hay chỗ nào khác mà xảy ra chuyện, ngài Thẩm chưa chắc đã vì cô mà đi trừng phạt thuộc hạ của mình đâu.”
Hạ Chi Dao cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, vội vàng cam đoan: “Cháu nhất định sẽ không chạy lung tung, cháu chỉ ở trong phòng này thôi ạ.”
Dì Mỹ hài lòng gật đầu: “Được rồi, nghỉ ngơi sớm đi. Cô cũng đừng quá sợ hãi, tuy ngài Thẩm trông hung dữ, nhưng chỉ cần không chạm vào vảy ngược của ngài ấy thì ngài ấy thường sẽ không giết người bên cạnh mình đâu.”
Thường… sẽ không… giết… người bên cạnh…?
Hạ Chi Dao cảm thấy da đầu tê dại.
Dùng câu này để mô tả sự nhân từ sao? Nghe cứ thấy sai sai thế nào ấy.
Dì Mỹ nói xong liền rời đi.
Hạ Chi Dao đóng cửa lại, lưng tựa vào cánh cửa, thở hắt ra một hơi dài.
*
Những ngày tiếp theo, cuộc sống trôi qua bình lặng hơn cô tưởng.
Thậm chí có thể nói là… cực kỳ nhàm chán.
Thẩm Ngự giống như đã biến mất vậy.
Mỗi ngày Hạ Chi Dao chỉ quanh quẩn trong phòng, ngoài ăn và ngủ thì là nhìn qua khe cửa sổ ngắm bãi cỏ bên ngoài.
Đôi khi cô nghe thấy âm thanh vang lên từ phía xa, đó là các nhân viên an ninh đang huấn luyện.
Đôi khi lại thấy A Ken ra ra vào vào, dáng vẻ vội vã.
Nhưng người đàn ông kia thì vẫn chưa hề xuất hiện.
Lúc đầu, Hạ Chi Dao còn thấp thỏm lo âu, sợ Thẩm Ngự đột nhiên xông vào bắt cô thực hiện "nghĩa vụ" nào đó.
Nhưng thời gian trôi qua, nỗi sợ hãi này dần biến thành một sự lo âu mơ hồ.
Cảm giác chờ đợi sự phán xét này còn giày vò con người ta hơn cả những hình phạt trực tiếp.
Cô tìm thấy vài cuốn tạp chí tiếng Anh cũ trong phòng, tuy không hiểu rõ lắm về các thông số thiết bị cao cấp, nhưng cô vẫn ép bản thân đọc từng từ một để giết thời gian dài đằng đẵng và tẻ nhạt.
*
Buổi tối ngày thứ tư.
Bên ngoài mưa rất lớn. Mùa mưa ở Đông Nam Á luôn như vậy, mưa như trút nước, sấm chớp đùng đoàng.
Hạ Chi Dao nằm trên giường, nghe tiếng mưa đập vào cửa sổ, trằn trọc không sao ngủ được.
Mấy ngày nay cô hình thành thói quen ngủ rất nông, chỉ một chút động tĩnh nhỏ cũng khiến cô giật mình tỉnh giấc.
Không biết đã qua bao lâu, trong cơn mơ màng, dường như cô nghe thấy một loạt tiếng bước chân nặng nề.
Không nhẹ nhàng như dì Mỹ, cũng không dứt khoát như A Ken.
Đó là một tiếng bước chân trầm ổn, đầy uy quyền.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng cô.
Hạ Chi Dao lập tức tỉnh hẳn, tim vọt lên tận cổ họng.
Trong bóng tối, cô nín thở, đăm đăm nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa kia.
Cạch.
Cánh cửa lập tức bị đẩy ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
