Thẩm Ngự nhìn cô chằm chằm trong hai giây.
Khoảnh khắc đó, không khí trong phòng như đông cứng lại.
Sếp Ba không dám thở mạnh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Con bé này đang nói nhăng cuội gì thế? Nha phiến gì, Rennell gì chứ?
Nếu lỡ làm ngài Thẩm bực mình, tất cả bọn họ đều tiêu đời mất.
Thẩm Ngự thu chân lại.
Cái loại áp lực khiến người ta muốn ngạt thở cũng đột ngột biến mất.
Hạ Chi Dao như bị rút hết xương sống, cả người nhũn ra, hai tay chống xuống đất, cố gắng kìm nén tiếng nấc mà há miệng thở dốc.
Thẩm Ngự không nói cô đúng, cũng chẳng bảo cô sai.
Y thản nhiên quay đầu lại, nhìn sếp Ba đang run rẩy đứng bên cạnh, giọng điệu lập tức chuyển sang vẻ lạnh lùng như đang làm việc công.
"Lô vận chuyển đá quý này, tôi muốn ba phần."
Bước chuyển biến quá đột ngột này sếp Ba sửng ra một chút rồi mới phản ứng kịp, khuôn mặt hắn ta lập tức lộ vẻ đau khổ.
"Ngài Thẩm à, ba phần? Lợi nhuận của số đá quý này chỉ có bấy nhiêu… như vậy là mất trắng tiền lời rồi! Ngài xem, áp lực của tôi cũng lớn lắm. Hay là ngài nể tình chúng ta hợp tác nhiều năm, cứ giữ theo giá cũ được không?"
"Không được."
Thẩm Ngự giơ tay, trợ lý A Ken đứng bên cạnh lập tức dâng lên một điếu xì gà mới.
Sếp Ba suýt chút nữa là hộc máu mồm, chỉ muốn tự tát mình hai cái.
Đi mặc cả với vị đại gia này thì đúng là tìm đường chết rồi.
"Giá cũ là giá dành cho người chết." Thẩm Ngự thong thả cắt đầu xì gà: "Mấy động tác nhỏ ở phía Bắc gần đây của ông, thật sự tưởng tôi không biết gì sao? Ông muốn mượn danh tiếng của tôi để chèn ép đám thương nhân Bang Shan, món nợ này, tôi còn chưa tính với ông đâu."
Mồ hôi lạnh của sếp Ba lập tức chảy ròng ròng từ thái dương xuống.
"Ngài Thẩm, ngài hiểu lầm rồi, đó là… đó là vì tôi bị ép đến đường cùng thôi!"
"Vậy thì sao?" Xì gà được châm lửa, Thẩm Ngự chậm rãi rít một hơi, nhả ra vòng khói, chẳng buồn nghe hắn ta giải thích thêm.
"Ba phần! Chốt ba phần! Tất cả đều nghe theo ngài Thẩm!" Sếp Ba vội vàng đồng ý, sợ chậm một giây thôi là sẽ biến thành năm phần mất.
Hạ Chi Dao vẫn quỳ gối bên chân Thẩm Ngự.
Không ai thèm để ý đến cô.
Thẩm Ngự và sếp Ba tiếp tục bàn bạc về các chi tiết cửa khẩu, tiền hoa hồng và vận chuyển.
Những từ ngữ đó lướt qua tai Hạ Chi Dao rồi bay đi mất, cô chẳng nghe lọt chữ nào.
Cô cảm thấy đôi chân mình đã hoàn toàn tê dại rồi.
Không biết bao lâu sau, cuối cùng Thẩm Ngự cũng đứng dậy.
Thân hình cao lớn đổ xuống một cái bóng, bao trùm lấy Hạ Chi Dao đang quỳ dưới đất.
Hạ Chi Dao nín thở, vùi đầu thật thấp, hận không thể thu mình vào kẽ nứt dưới sàn.
Y sắp đi rồi.
Chỉ cần y bước ra khỏi cánh cửa này, cơn ác mộng ngày hôm nay coi như đã tạm thời kết thúc phải không?
Mãi đến khi tiếng bước chân biến mất ở lối vào cầu thang, Hạ Chi Dao mới dám ngẩng đầu lên.
Đi rồi.
Thật sự đi rồi.
Hạ Chi Dao ngồi bệt xuống đất, chiếc khăn lau rơi sang một bên.
Cô cứ ngỡ là mình đã thoát được một kiếp nạn rồi.
Nhưng khoảng mười phút sau, sếp Ba sa sầm mặt mày quay trở lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


