Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tôi không sao, chỉ là tự nhiên thấy hơi khó chịu nên về sớm. Không kịp báo cậu, xin lỗi nhé.”
Trương ca nói qua điện thoại.
“Vậy thì tốt rồi, em cúp máy đây.”
Tôi cúp máy, thở dài một hơi thật dài.
Tan ca xong, tôi về căn phòng trọ của mình.
Nhà tang lễ có ký túc xá riêng, nhưng vì ai cũng biết tôi từng có tiền sử bệnh tâm thần nên đều dè chừng, xa lánh. Không còn cách nào khác, tôi đành ra ngoài thuê trọ một mình.
Căn phòng này khoảng 70 mét vuông, tiền thuê lại rẻ bất ngờ — cả điện nước mỗi tháng chưa đến 300 tệ.
Tôi từng nghe hàng xóm tầng trên phàn nàn rằng họ phải trả hơn 1.000 tệ một tháng cho phòng tương tự, lúc ấy tôi còn âm thầm hả hê, nghĩ mình may mắn thuê được “giá hời”.
Mở cửa phòng, một luồng hơi lạnh lùa thẳng vào mặt như thể vừa mở cửa tủ lạnh.
Dù trời đang giữa hè, trong phòng vẫn lạnh đến rùng mình.
Đỡ tốn tiền máy lạnh!
Tôi pha gói mì ăn liền, còn xa xỉ mua thêm cây xúc xích. Dùng con dao phay sứt mẻ trong bếp cắt đại vài lát, ăn được hai miếng thì về giường, nằm xem video giải trí cho thư giãn.
“Chào các biến thái nhỏ, lão biến thái tới rồi đây! Mang đến cho mọi người một vụ án giết người phanh thây! Vụ việc xảy ra ở Tuyền Thành…”
Tôi vốn rất thích xem mấy video vụ án thật – người khác mở Douyin thấy thơ với mộng, tôi mở Douyin toàn thấy thi thể với cảnh sát.
Tôi lúc này cũng đang ở Tuyền Thành. Không ngờ… vụ án lại “gần nhà” đến thế.
Càng xem, tôi càng thấy không ổn.
Bố cục căn phòng trong video… sao giống phòng trọ của tôi như đúc?
Không đúng. Không phải giống — mà là y chang từng chi tiết một!
Nạn nhân là một cô gái, chết ngay bên mép giường.
Mà tôi chỉ cần trở mình là mặt đối mặt với chỗ cô nằm chết!
Trong video còn quay một vết máu khô sậm màu in hằn ở góc tường.
Tôi theo phản xạ quay đầu nhìn về đúng góc đó trong phòng mình.
Tôi thề!
Ngay góc tủ đầu giường nhà tôi, cũng có đúng một vệt đen đen y chang!
Đây là… giết người thật sự đã xảy ra ngay trong căn phòng tôi đang ở sao?!
Tôi lập tức choáng váng, nhảy khỏi giường, run rẩy ôm lấy chiếc gối ôm để tự trấn an. Đến người có tiền sử tâm thần như tôi cũng không chịu nổi cú sốc này!
Điện thoại tôi vẫn nằm trên giường, tiếp tục phát video.
“Hung khí là một chiếc gối ôm, trước đó vẫn luôn được đặt lên mặt nạn nhân…”
“Đúng vậy, chính là cái cậu đang ôm trong lòng đó!”
Câu nói tưởng như đùa của người dẫn video… khiến tôi dựng hết tóc gáy!
Cái gối ôm này… chủ nhà cũng quá “có tâm” rồi đó chứ? Cô gái đó bị giết bằng chính cái gối này, vậy mà họ vẫn để lại trong phòng?!
“Sau khi sát hại nạn nhân, hung thủ còn đặt cô ta trở lại giường, rồi vào bếp lấy dao phay để phanh thây…”
Tôi lập tức ném cái gối ôm lên giường, vừa nghe đến câu đó, suýt nữa sợ tới mức tè ra quần!
Cái giường tôi nằm gần một năm nay… từng là nơi đặt xác người chết!
Bảo sao hè nóng vậy mà tôi chẳng cần đệm chiếu — nằm lên là lạnh toát!
Thậm chí nửa đêm ngủ, tôi còn cảm thấy gáy mình có luồng hơi lạnh âm ấm — lúc đó cứ tưởng là máy lạnh… giờ thì hiểu rồi.
Tôi hoảng hốt ôm điện thoại chạy ra phòng khách, vừa lúc nghe tiếp đoạn video:
“Không ngờ xương cốt nạn nhân quá cứng, dao phay còn bị gãy một góc…”
Tôi… chết rồi!
Chính con dao gãy đó — tối nay tôi dùng để cắt xúc xích!
Giờ tôi mới hiểu vì sao tiền thuê rẻ thế, vì sao trong phòng lúc nào cũng lạnh ngắt…
Căn nhà này là “hung trạch”!
Ngay lúc tôi đang căng thẳng đến tột độ, khóe mắt chợt thấy một bóng trắng lướt ngang qua phòng ngủ.
Tôi vội quay đầu lại — chẳng thấy gì cả.
Tôi không dám ở trong phòng nữa, lập tức lao ra ngoài, chạy thẳng xuống tầng dưới.
Căn phòng này tôi đã trả tiền thuê nguyên năm. Tôi vừa hoảng vừa giận, liền bấm gọi cho chủ nhà. Điện thoại kết nối rất nhanh.
Chủ nhà là một bà cô mập mạp. Lúc mới thuê, bà ta còn tỏ ra rất thân thiện, nói tôi tuổi trẻ mà đã đi làm là ngoan, nên chủ động giảm giá thuê cho tôi.
Giờ nhìn lại, đúng là kịch bản thâm sâu!
“Alo, Tiểu Vũ à? Gọi trễ thế, có chuyện gì vậy con?”
Giọng bà vẫn nhẹ nhàng như cũ, khiến tôi – dù đang rất giận – cũng hơi ngại mở lời.
Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
“Cô ơi, căn phòng cô cho con thuê… có phải từng xảy ra chuyện gì không ạ?”
Bà chủ nhà im lặng một giây, rồi đột nhiên giọng bén nhọn hẳn lên:
“Cậu nghe thằng nào ba láp ba xàm đó hả?!”
Tôi sững người — sao bà này trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng vậy?
Tôi vẫn cố nói tiếp:
“Cô đừng giấu con. Trong phòng có người từng chết, đúng không?!”
Bà lại im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Cô cho con thuê ‘hung trạch’ còn không chịu thay ga giường gối nệm! Một tháng nay con toàn dùng đồ của người chết!”
Bà tức giận gằn giọng:
“Dùng một tháng thì sao? Có chuyện gì xảy ra đâu! Cậu còn trẻ, đừng tin mấy thứ mê tín dị đoan!”
Tôi cười lạnh:
“Ờ, không có gì thì sao xui xẻo liên miên vậy? Cô đến đây trả lại tiền thuê cho tôi ngay đi!”
Bà lại im lặng, rồi nói kiểu châm chọc:
“Tiểu tử, tôi nói thẳng: với cái điều kiện nghèo rớt mồng tơi như cậu, nếu trả lại nhà này thì đừng hòng tìm được chỗ nào vừa rẻ vừa rộng như vậy nữa.”
“Cậu tưởng tôi thương hại cậu mới giảm giá đó à? Còn muốn đòi lại?”
Tôi cứng họng.
Bà ta nói không sai. Vấn đề lớn nhất hiện tại của tôi là… tôi hết tiền.
Bà chủ nói tiếp:
“Dù căn phòng này từng có người chết, nhưng cậu đã ở suốt một tháng mà đâu xảy ra chuyện gì? Cậu phải tin vào khoa học!”
“Nhưng mà…”
Tôi chưa kịp nói hết thì bị ngắt lời:
“Đừng có ‘nhưng’ nữa. Tôi trả lại cho cậu một nửa tiền thuê, còn phòng thì cứ ở tiếp đi. Trong hợp đồng cũng đâu có ghi gì là ‘hung trạch’ đâu?”
Nói xong, bà ta cúp máy luôn.
Chưa đầy một phút sau, tôi thấy bà ta chuyển khoản cho tôi 1.200 tệ qua WeChat.
Tôi gọi lại — bà không bắt máy nữa.
Tôi đứng ngẩn dưới tầng một lúc lâu, lưỡng lự không biết nên làm gì.
Mỗi ngày tôi đều tiếp xúc với thi thể, nhưng bảo phải ở trong căn phòng từng xảy ra án mạng, trong lòng tôi thật sự khó chịu.
Nghĩ tới nghĩ lui…
Cuối cùng tôi vẫn quay lên lầu. Không có tiền, thì đâu còn sự lựa chọn nào?
Tôi mở cửa, hơi lạnh quen thuộc lại xộc vào mặt.
Tôi bật hết đèn trong phòng, để cảm thấy an toàn hơn một chút.
Tôi lấy điện thoại ra, lướt tiếp video về vụ án. Hóa ra vụ án đã xảy ra hơn hai năm trước, hung thủ cũng đã bị bắt và xử rồi.
“Nàng chắc hẳn đã sớm siêu thoát rồi…”
Tôi tự trấn an bản thân.
Chắc là tôi dọa chính mình thôi.
Trên đời này… làm gì có ma chứ!
Trong bồn rửa tay…
Rơi lả tả vài sợi tóc dài.
Là… tóc phụ nữ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)