3.
Những ngày tháng sau khi kết hôn của Mặc Sênh rất hạn phúc, Dĩ Văn ngưỡng mộ nhất là thời gian làm việc tự do của cô, đi làm rồi vẫn có thể chạy lung tung ngoài đường. Còn về việc thường xuyên tiện đường đến tìm chồng để cùng ăn cơm, khi chạy xa quá thì gọi điện nhờ tài xế họ Hà đến đón v.v… thì Dĩ Văn đã hoàn toàn bó tay. Hôm ấy Mặc Sênh đi cùng cô đến khám thai, Dĩ Văn lại ai oán: "Chị vẫn sướng nhất, tự do tự tại, em sợ là đến thời gian dạo phố cũng sắp không còn nữa, ngày nào cũng ở nhà chăm con. Thật là, đều tại Trương Tục, chẳng muốn có con sớm thế tí nào."
Dĩ Văn hiểu tình hình của họ, ngẫm nghĩ rồi nói: "Mặc Sênh, liệu có phải do dì và chú không? Thế nên Dĩ Thâm mới có phần cự tuyệt chuyện có con?"
Mặc Sênh khổ não: "Không biết, chị nghĩ chắc là cũng có một phần, haizzz, thuận theo tự nhiên vậy."
**
Dĩ Văn nhanh chóng hạ sinh một bé gái, cô bé vô cùng đáng yêu, trắng trẻo mềm mại, hồng hào khỏe mạnh, Măc Sênh yêu mến vô cùng, suốt ngày chạy đến nhà Dĩ Văn thăm nom.
Dĩ Thâm có lúc cũng đến cùng cô, có lúc không rỗi thì buổi tối đến đón. Cô bé rất thích ông cậu, mỗi lần Dĩ Thâm đến là bi ba bi bô đòi Dĩ Thâm bế, đến lúc đó bà mợ Mặc Sênh đành đứng kế bên nhìn.
Dĩ Văn mỉm cười nhìn con gái bám theo cậu nó, quay sang nói với Mặc Sênh: "Em thấy Dĩ Thâm cũng không ghét trẻ con mà, chị nên tìm cơ hội nói chuyện với anh ấy đi?"
Mặc Sênh nhìn theo, rồi gật đầu.
Cô không che giấu được tâm sự, từ nhà Dĩ Văn ra, đã không kìm được thắc mắc trong lòng: "Dĩ Thâm, anh không thích trẻ con à?"
"Không phải."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
